Người phụ nữ hong cơm nắm bên bếp than
Bà Lương Thị Sài, sinh năm 1950, người Tày ở Cao Bằng, tham gia đội hậu cần địa phương năm 1979.
Công việc hằng ngày của bà là nấu cơm rồi ép thành cơm nắm để bộ đội mang theo lên chốt.
Ngày đó thiếu thốn đủ thứ. Gạo độn thêm ngô, sắn nhưng bà vẫn cố nắm thật chặt để cơm không bị vỡ khi hành quân.
Mùa đông biên giới mưa phùn kéo dài, cơm rất dễ ôi. Ban đêm bà phải thức canh bếp than để hong từng rổ cơm cho khô.
Có hôm gần sáng mới xong việc, bà ngồi tựa cửa bếp ngủ gật lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, tóc và áo đã ám đầy mùi khói.
Một chiến sĩ trẻ nhận túi cơm nắm còn ấm liền nói:
— Có cơm của các mẹ tụi con mới đủ sức giữ chốt.
Bà Sài nghe vậy chỉ cười rồi quay đi lau nước mắt.
Nhiều năm sau, bà vẫn nhớ rõ hình ảnh những người lính trẻ khoác ba lô rời bản trong màn sương dày đặc.



