NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG CẦM SÚNG
Bùi Thị Phương Khánh
Trong thời chiến, người ta thường nhớ đến những người lính cầm súng.
Nhưng chiến thắng không chỉ được tạo nên trên chiến trường.
Có những trận chiến diễn ra trong những căn phòng họp.
Có những cuộc đấu tranh diễn ra trên bàn đàm phán.
Và ở đó, có một người phụ nữ Việt Nam đã để lại dấu ấn đặc biệt.
Nguyễn Thị Bình.
Bà không đứng trong chiến hào.
Không trực tiếp cầm súng.
Nhưng bà đã chiến đấu bằng một thứ vũ khí khác:
trí tuệ và bản lĩnh.
Khi chiến tranh diễn ra, Việt Nam cần những người bảo vệ đất nước trên nhiều mặt trận.
Ngoài chiến trường có người lính.
Trong hậu phương có những người mẹ, người vợ.
Trên mặt trận ngoại giao có những nhà ngoại giao.
Nguyễn Thị Bình thuộc về mặt trận ấy.
Tại Paris, bà đại diện cho Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam trong các cuộc đàm phán.
Bà phải trình bày quan điểm, bảo vệ lập trường và tham gia vào một quá trình thương lượng vô cùng phức tạp.
Các tài liệu lịch sử của Hoa Kỳ ghi nhận bà là Bộ trưởng Ngoại giao của Chính phủ Cách mạng lâm thời và đại diện của Chính phủ này tại các cuộc đàm phán Paris.
Nhưng tôi nghĩ điều đáng nhớ nhất không nằm ở chức danh.
Mà nằm ở tinh thần.
Bà đã chứng minh rằng sức mạnh của phụ nữ không chỉ nằm ở sự hy sinh âm thầm.
Phụ nữ cũng có thể bước ra thế giới.
Có thể đứng trước những cuộc tranh luận lớn.
Có thể nói lên tiếng nói của dân tộc mình.
Và có thể góp phần làm nên những quyết định ảnh hưởng đến vận mệnh đất nước.
Ngày nay, phụ nữ Việt Nam có mặt ở rất nhiều lĩnh vực.
Giáo dục.
Y tế.
Khoa học.
Ngoại giao.
Kinh tế.
Quản lý.
Mỗi người một vị trí.
Nhưng câu chuyện của Nguyễn Thị Bình vẫn có giá trị.
Bởi bà nhắc chúng ta rằng:
Đừng bao giờ đánh giá sức mạnh của một con người chỉ bằng vẻ bề ngoài.
Một người phụ nữ có thể rất dịu dàng.
Nhưng trong trái tim có thể chứa đựng một ý chí vô cùng mạnh mẽ.



