Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG ĐỂ LẠI TIẾNG SÚNG

NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG ĐỂ LẠI TIẾNG SÚNG

TP. Hồ Chí Minh18/09/2026Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn (Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG ĐỂ LẠI TIẾNG SÚNG

Có những người đi qua chiến tranh bằng tiếng súng.

Nhưng cũng có những người đi qua chiến tranh bằng những bước chân âm thầm.

Hồ Thị Bi là một người như thế.

Những năm chiến tranh, vùng đất Quảng Trị luôn nằm trong khói lửa. Mỗi con đường là một hiểm nguy. Mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi cuối cùng.

Nhưng người phụ nữ ấy vẫn nhận nhiệm vụ.

Bà làm công tác giao liên, vận chuyển thư từ, đưa cán bộ và những tài liệu quan trọng vượt qua những vùng bị kiểm soát.

Công việc ấy không có những trận đánh vang trời.

Không có tiếng súng để người đời dễ dàng nhớ đến.

Chỉ có những con đường đất.

Những cánh rừng tối.

Và một người phụ nữ lặng lẽ bước đi.

Có những lúc máy bay quần thảo trên đầu.

Bà phải nằm xuống giữa bụi đất, chờ tiếng động cơ đi xa rồi mới tiếp tục.

Có những đêm không trăng.

Con đường phía trước gần như biến mất.

Nhưng bà vẫn đi.

Bởi phía sau bước chân ấy là một nhiệm vụ đang chờ.

Là những người đồng đội đang cần tin tức.

Là những người đang chiến đấu ở phía trước.

Chiến tranh đôi khi không chỉ thử thách con người bằng những trận đánh.

Nó thử thách bằng sự kiên nhẫn.

Bằng những ngày dài sống giữa hiểm nguy mà không được phép để nỗi sợ thắng mình.

Hồ Thị Bi đã đi qua những năm tháng ấy như thế.

Âm thầm.

Bền bỉ.

Không cần một khoảnh khắc hào nhoáng để chứng minh lòng can đảm.

Sau này, khi chiến tranh lùi lại phía sau, những con đường năm xưa đã đổi khác.

Rừng vẫn xanh.

Đất vẫn nằm im dưới nắng.

Nhưng nếu có ai hỏi chiến tranh đã được giữ lại trong ký ức bằng điều gì, có lẽ không chỉ là những trận đánh lớn.

Mà còn là hình ảnh những con người lặng lẽ bước đi trong đêm.

Bởi có những người không để lại tiếng súng trong lịch sử — họ để lại những bước chân.

Và chính những bước chân âm thầm ấy đã nối những ngày tháng chiến tranh với ngày đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG ĐỂ LẠI TIẾNG SÚNG | Câu chuyện thời hoa lửa