NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG TÊN BÊN SUỐI ÔNG HÙNG
Không ai nhớ rõ tên bà.
Chỉ biết bà sống gần Suối Ông Hùng, làm rẫy, nuôi con.
Nhưng trong những năm chiến tranh, nhà bà là nơi cán bộ thường ghé qua. Có khi là một đêm, có khi là vài ngày.
Bà không hỏi nhiều.
Chỉ nấu cơm.
Giấu người.
Canh chừng.
Có lần, địch càn vào khu vực. Bà nhanh trí dẫn cán bộ xuống suối, giấu dưới những bụi cây rậm rạp, rồi quay về nhà như không có chuyện gì.
Khi lính hỏi, bà chỉ nói:
“Tui có biết gì đâu.”
Địch lục soát, không tìm được gì, rồi bỏ đi.
Đêm đó, bà lặng lẽ mang cơm ra suối.
Không huân chương.
Không ghi tên.
Nhưng chính những người như bà đã giữ cho cách mạng tồn tại.



