Người phụ nữ kiên trung trong dấu ấn lịch sử
Bà là người đã chứng kiến cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, trải qua nhiều mất mát nhưng vẫn kiên cường làm hậu phương, giúp đỡ bộ đội bằng cách che giấu, đưa qua sông và lo bữa ăn. Dù đau thương trước sự hy sinh của người thân và đồng bào, bà luôn giữ vững tinh thần vì còn nhiều chiến sĩ cần giúp đỡ. Niềm hạnh phúc lớn nhất của bà là ngày đất nước hòa bình, trở lại cuộc sống yên bình và tự do.
Bà đây là một trong ít người chứng kiến được cả 2 cuộc chiến ở Việt Nam lúc bấy giờ là cả Pháp và Mỹ. Khi được nghe bà kể lại những khó khăn từ từ cả 2 cuộc chiến và nhìn người thân mình ngã xuống để có thể chống trả quyết liệt để dành lại đôc lập cho đất nước. Nhưng bà vẫn giữ cho mình một long quyết tâm giúp đỡ các chiến sĩ theo nhiều cách khác nhau từ hỗ trợ đưa các chiến sĩ qua sông và giúp họ ẩn nấp dưới những bụi lau, bụi sậy, đôi khi là những bữa ăn để giúp họ có thêm sức lực để đánh chặn.
Có lẽ điều mà bà khó quên đó là lúc chứng kiến những người xung quanh mình ra đi, nhưng mà bà vẫn giữ tinh thần không để suy sụp vì còn phải ngước lên nhìn về phía trước còn có rất nhiều người lính cần sự giúp đỡ từ hậu phương. Ở nơi này cô đã lớn lên và cũng là nơi cô giúp các chiến sĩ nước ta trú ẩn, sinh hoạt và cũng nơi cung cấp các thức ăn cho họ có sức lực để còn chiến đấu lâu dài khi mà có rất nhiều quân địch ngày càng xuất hiện ở những nơi khác nhau trên khu vực.
Điều mà hạnh phúc lúc ấy chắc cũng như bao người là được nghe tin đất nước chúng ta đã hoà bình, không còn phải ngày đêm canh trực, ngày đêm hỗ trợ cho các binh sĩ từ vật chất đến tinh thần. Quay lại những ngày vốn dĩ yên bình của một đất nước vốn dĩ phải tự do và hạnh phúc.



