Người phụ nữ làm nên dấu ấn ngoại giao Việt Nam
Bài viết kể về hành trình hoạt động cách mạng và ngoại giao đầy dấu ấn của nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, từ những năm tháng đấu tranh đến vai trò nữ trưởng đoàn tại Hội nghị Paris. Với trí tuệ, bản lĩnh, sự mềm mỏng và kiên định, bà trở thành biểu tượng của phụ nữ Việt Nam trên trường quốc tế, góp phần vào cuộc đấu tranh vì hòa bình và thống nhất đất nước.

Giữa những năm tháng chiến tranh, khi hình ảnh Việt Nam xuất hiện dày đặc trên các phương tiện truyền thông thế giới, có một người phụ nữ đã trở thành gương mặt quen thuộc tại các cuộc họp báo và bàn thương lượng ở Paris. Bà không xuất hiện với tư cách một người lính ngoài chiến trường, nhưng công việc của bà cũng là một phần quan trọng trong cuộc đấu tranh của dân tộc. Người phụ nữ ấy là Nguyễn Thị Bình.
Sinh năm 1927, Nguyễn Thị Bình có tên khai sinh là Nguyễn Thị Châu Sa, quê gốc Quảng Nam. Bà sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ những năm còn trẻ, bà đã tham gia hoạt động cách mạng và trải qua nhiều thử thách trong thời kỳ chiến tranh.
Có thời gian bà bị địch bắt và giam giữ. Những năm tháng ấy trở thành một phần quan trọng trong quá trình rèn luyện bản lĩnh của người phụ nữ sau này sẽ xuất hiện trên trường quốc tế.
Khi Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ra đời, hoạt động đối ngoại ngày càng được chú trọng. Năm 1961, Nguyễn Thị Bình được cử tham gia công tác ngoại giao cho Mặt trận.
Đến năm 1968, bà sang Paris tham gia Hội nghị về Việt Nam.
Ngay từ những lần xuất hiện đầu tiên, Nguyễn Thị Bình đã tạo được sự chú ý. Bà có phong thái nhẹ nhàng, cách nói chuyện rõ ràng và đặc biệt bình tĩnh trước những câu hỏi khó.
Một số nhà báo quốc tế gọi bà bằng cái tên “Madame Bình”.
Hội nghị Paris kéo dài trong nhiều năm. Trong khoảng thời gian đó, Nguyễn Thị Bình không chỉ tham gia các cuộc thương lượng mà còn thường xuyên gặp gỡ báo chí quốc tế.
Có những cuộc họp báo thu hút hàng trăm nhà báo đến từ nhiều quốc gia. Trước những câu hỏi liên quan đến chiến tranh, chính trị và quan điểm của các bên, bà luôn tìm cách trả lời trực tiếp nhưng không để cuộc đối thoại đi lệch khỏi vấn đề cốt lõi.
Bà từng chia sẻ một quan niệm rất rõ ràng: người khác có quyền hỏi, nhưng người đại diện Việt Nam phải biết cách trả lời để người nghe hiểu hơn về cuộc đấu tranh của dân tộc.
Điều đó thể hiện khá rõ trong phong cách của bà.
Nguyễn Thị Bình không chọn cách đối đầu gay gắt. Bà thường sử dụng sự bình tĩnh, lập luận và thái độ lịch thiệp để bảo vệ quan điểm của mình.
Khi được hỏi về tổ chức chính trị, bà từng trả lời rằng mình thuộc “Đảng yêu nước”. Một câu nói ngắn nhưng cho thấy khả năng ứng biến nhanh nhạy của một nhà ngoại giao.
Trong những năm thương lượng tại Paris, bà phối hợp với các thành viên khác của đoàn Việt Nam để bảo vệ lập trường và tranh thủ sự đồng tình của dư luận quốc tế.
Bên cạnh khả năng ngoại giao, Nguyễn Thị Bình còn được đánh giá cao ở sự tự tin và hiểu biết. Bà có khả năng sử dụng ngoại ngữ, nắm bắt vấn đề nhanh và giao tiếp với nhiều đối tượng khác nhau.
Sau khi chiến tranh kết thúc, bà tiếp tục giữ nhiều vị trí quan trọng trong bộ máy nhà nước, trong đó có cương vị Phó Chủ tịch nước.
Hình ảnh “Madame Bình” vì thế không chỉ gắn với Hội nghị Paris mà còn trở thành một biểu tượng về người phụ nữ Việt Nam có bản lĩnh trên trường quốc tế.


