Người phụ nữ luôn tỏa sáng với tám chữ vàng: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang ".
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, hình ảnh
người phụ nữ luôn tỏa sáng với tám chữ vàng: "Anh hùng, bất
khuất, trung hậu, đảm đang". Một trong những biểu tượng cao đẹp,
đại diện cho ý chí kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn của
người phụ nữ Nam Bộ chính là Má Tám Nghiệp (tên thật là Đoàn
Thị Nghiệp, 1925–1974) – Người con ưu tú của quê hương Tiền
Giang đồng khởi. Không chỉ là một nữ chỉ huy mưu trí, dũng cảm
khiến kẻ thù phải khiếp sợ trên vành đai diệt Mỹ, má còn là một Bà
mẹ Việt Nam anh hùng, người đã hiến dâng cả cuộc đời và những
đứa con thân yêu của mình cho sự nghiệp giải phóng độc lập dân
tộc.
Giới Thiệu:
Má Tám Nghiệp (tên thật là Đoàn Thị Nghiệp (1925–1974), ở xã
Hội Cư, huỵên Cái Bè, tỉnh Mỹ Tho (nay là tỉnh Đồng Tháp) là
một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và là Bà mẹ Việt
Nam anh hùng. Bà được biết đến là một nữ chỉ huy mưu trí,
dũng cảm tại vành đai diệt Mỹ thuộc tỉnh Mỹ Tho
má Tám Nghiệp gắn liền với những năm tháng làm chỉ huy đội nữ
du kích mật tại vành đai diệt Mỹ Tho Trong một lần đi làm nhiệm vụ,
má không may rơi vào tay giặc. Chúng biết má là đầu sỏ cách
mạng tại địa phương nên đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man
hòng bẻ gãy ý chí của má.
Đối mặt với những đòn roi rướm máu và họng súng đen ngòm, người
con gái Mỹ Tho ấy vẫn thản nhiên, không hé răng khai báo nửa lời. Sự
kiên cường, ánh mắt rực lửa căm thù của má đã khiến những tên cai
ngục sừng sỏ nhất cũng phải khiếp sợ và kính nể. Không thể khai thác
được gì, chúng buộc phải thả má tự do. Vừa bước ra khỏi nhà tù, má lại
ngay lập tức tìm cách bắt liên lạc với tổ chức để tiếp tục cống hiến.
Bi kịch mất con và lòng quả cảm vượt lên nghịch cảnh
Nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời má Tám Nghiệp không phải là đòn roi
của kẻ thù, mà là sự hy sinh của các con. Cả hai người con trai của má,
lớn lên bằng tình yêu của mẹ và lý tưởng cách mạng.
Nhận liên tiếp hai giấy báo tử của các con, trái tim người mẹ như tan
nát. Nhưng giữa lằn ranh sinh tử của đất nước, má không cho phép
mình gục ngã. Má nén dòng nước mắt vào trong, biến đau thương thành
hành động, tiếp tục chỉ huy quân dân bám đất, giữ làng cho đến ngày
bản thân má ngã xuống vào năm 1974.



