Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI PHỤ NỮ MANG MÙA XUÂN ĐẾN BÀN ĐÀM PHÁN

Khánh Hòa14/08/2026Xã Nguyễn Nghiêm (Đoàn xã Nguyễn Nghiêm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh bằng tiếng súng.

Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh bằng những bước chân hành quân.

Nhưng cũng có một người phụ nữ đã đi qua những năm tháng khốc liệt ấy bằng những trang giấy, những cuộc đàm phán và một bản lĩnh không dễ khuất phục.

Đó là bà Nguyễn Thị Bình.

Nhắc đến bà, nhiều người sẽ nhớ đến hình ảnh một nữ Bộ trưởng Ngoại giao trong chiếc áo dài Việt Nam, ngồi giữa bàn đàm phán Paris và đại diện cho Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.

Nhưng phía sau hình ảnh ấy là một người phụ nữ đã đi qua những năm tháng chiến tranh đầy gian nan.

Bà Nguyễn Thị Bình sinh năm 1927 tại Sa Đéc, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ khi còn trẻ, bà đã tham gia hoạt động cách mạng và từng bị chính quyền thực dân bắt giam.

Chiến tranh đã đưa một người phụ nữ trẻ bước vào con đường cách mạng.

Và rồi lịch sử đưa bà đến Paris.

Tại đó, bà không đứng trên chiến trường.

Không cầm súng.

Nhưng mỗi lời nói, mỗi lập luận, mỗi câu trả lời đều mang theo tiếng nói của một dân tộc đang khát khao hòa bình và độc lập.

Hội nghị Paris là một cuộc đấu trí kéo dài và vô cùng phức tạp.

Đó không phải nơi người ta chỉ ngồi xuống rồi dễ dàng tìm được tiếng nói chung.

Có những cuộc họp kéo dài.

Có những vấn đề tranh luận gay gắt.

Có những thời điểm đàm phán rơi vào bế tắc.

Nhưng bà Nguyễn Thị Bình vẫn kiên trì.

Bà xuất hiện trước báo chí quốc tế với phong thái bình tĩnh, tự tin.

Một người phụ nữ Việt Nam nhỏ bé đứng giữa những cường quốc.

Nhưng điều bà mang theo không hề nhỏ bé.

Đó là niềm tin vào đất nước.

Là khát vọng hòa bình.

Là tiếng nói của những người đang sống trong chiến tranh.

Ngày 27/1/1973, Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết tại Paris. Bà Nguyễn Thị Bình, khi đó là Bộ trưởng Ngoại giao Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, là một trong bốn đại diện ký vào văn kiện lịch sử ấy.

Có lẽ không nhiều người biết rằng chiếc bút bà Nguyễn Thị Bình dùng để ký Hiệp định Paris ngày hôm ấy hiện được lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.

Một chiếc bút rất nhỏ.

Nhưng nó đã chạm vào một trang sử rất lớn.

Tôi thích nghĩ rằng, trong khoảnh khắc ngòi bút đặt xuống trang giấy, phía sau bà không chỉ có một đoàn đại biểu.

Mà có cả một dân tộc.

Có những người lính nơi chiến trường.

Có những người mẹ chờ con.

Có những người vợ chờ chồng.

Có những em bé lớn lên giữa tiếng bom.

Và có cả những người đã mãi mãi không thể nhìn thấy ngày hòa bình.

Vì thế, chữ ký ấy không chỉ là một thủ tục ngoại giao.

Nó là kết tinh của biết bao mất mát.

Hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, có thể chúng ta không cảm nhận hết giá trị của hai chữ ấy.

Nhưng nhìn lại hình ảnh bà Nguyễn Thị Bình tại Paris, tôi hiểu rằng:

Hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Để có một ngày đất nước bình yên, đã có biết bao người phải trải qua những năm tháng không bình yên.

Và có những người phụ nữ như bà Nguyễn Thị Bình đã góp phần đưa tiếng nói của Việt Nam ra thế giới bằng trí tuệ, bản lĩnh và lòng yêu nước.

Thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng hình ảnh người phụ nữ Việt Nam trong chiếc áo dài tại bàn đàm phán Paris vẫn còn đó.

Như một lời nhắc nhở với thế hệ trẻ:

Yêu nước không chỉ là cầm súng chiến đấu. Yêu nước còn là dùng trí tuệ, bản lĩnh và trách nhiệm để bảo vệ những điều thiêng liêng của Tổ quốc.

Và có lẽ đó chính là vẻ đẹp đặc biệt của bà Nguyễn Thị Bình.

Một người phụ nữ bước ra từ thời hoa lửa, nhưng đã góp phần viết nên một chương sử bằng những con chữ của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn