Người phụ nữ mang tên Trần Thị Đắt
Trên mảnh đất An Trường, huyện Càng Long, có một câu chuyện được kể lại không phải bằng những tiếng súng vang dội, mà bằng sự lặng lẽ kiên cường của một người phụ nữ mang tên Trần Thị Đắt. Câu chuyện của Mẹ không chỉ là nỗi đau, mà là một sự trùng hợp định mệnh đến nghẹt thở, biến ngày 23/11 trở thành một dấu mốc vĩnh cửu trong trái tim người dân Trà Vinh.
Mẹ Trần Thị Đắt (1917 - 2001) cũng như bao người phụ nữ miền Tây khác, dành cả đời vun vén cho tổ ấm với 9 người con. Nhưng trong lòng Mẹ, tình yêu thương không chỉ dừng lại ở lũy tre làng. Mẹ hiểu rằng, khi quê hương còn tiếng bom, thì những đứa con của Mẹ chưa thể có một giấc ngủ yên. Với tâm thế đó, Mẹ đã tiễn những người con trai của mình lên đường, gửi gắm họ vào lòng cuộc kháng chiến.
Trong số những người con của Mẹ, Lê Văn Đức và Lê Văn Liết là hai cái tên đã viết nên trang sử bi tráng nhất. Họ không chỉ cùng chung lý tưởng, cùng là những chiến sĩ du kích xã An Trường quả cảm, mà còn cùng nhau đi vào cõi bất tử theo một cách không ai có thể ngờ tới.
Trận đánh dưới bầu trời Huyền Hội
Ngày 23/11/1968, giữa lúc cuộc chiến đang ở giai đoạn khốc liệt, đơn vị của hai anh phải dời cứ qua xã Huyền Hội. Bầu trời hôm đó rền vang tiếng động cơ máy bay địch càn quét.
· Anh Lê Văn Đức: Chàng trai 25 tuổi, đầy nhiệt huyết, cùng đồng đội tập trung hỏa lực bắn máy bay địch để bảo vệ đơn vị đang hành quân.
· Anh Lê Văn Liết: Người em trai 22 tuổi, giữ chức vụ Tiểu đội trưởng, cũng đang sát cánh bên anh mình trong trận chiến sinh tử ấy.
Sự sáng tạo của nỗi đau: Trong khói lửa mịt mù và sự hỗn loạn của trận địa, một tai nạn tàn khốc đã xảy ra. Cả hai anh em, khi đang mải miết truy kích máy bay địch, đã vô tình vướng phải lựu đạn nổ.
Họ ngã xuống cùng một ngày, cùng một địa điểm, và cùng một lý do khi đang chiến đấu bảo vệ đồng đội. Đất mẹ Huyền Hội đã ôm lấy hai anh em vào lòng trong cùng một khoảnh khắc, biến tình anh em ruột thịt thành tình đồng chí bất diệt.
Hãy tưởng tượng về buổi chiều định mệnh ấy tại xã An Trường, khi tin dữ ập đến nhà Mẹ Đắt. Không phải một, mà là hai chiếc khăn tang cùng lúc đặt lên đôi vai gầy của Mẹ. Một ngày mất đi hai người con trai ưu tú—đó là một vết cắt mà thời gian khó lòng chữa lành.
Nhưng Mẹ Đắt đã chọn cách sống tiếp như một tượng đài sống. Mẹ sống đến tuổi 84, chứng kiến đất nước thái bình, như để thay hai người con trai của mình nhìn ngắm bầu trời không còn tiếng máy bay địch.
Để ghi nhớ sự hy sinh vô bờ bến ấy, vào ngày 04/8/2014, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho Mẹ theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN.
Bức chân dung của Mẹ Trần Thị Đắt với ánh mắt sâu thẳm, đôi môi mím chặt như nén lại bao nỗi niềm, mãi là lời nhắc nhở cho chúng ta về một "Thời hoa lửa" mà ở đó, có những gia đình đã hiến dâng tất cả chỉ trong một ngày.



