NGƯỜI PHỤ NỮ MAY ÁO
Bà Sinh dành cả ngày làm nương, tối về lại ngồi bên ngọn đèn dầu, may áo cho bộ đội. Vải không đủ, bà ghép từng mảnh lại, vá chằng vá đụp nhưng luôn chắc chắn.
Đôi tay bà chai sạn vì kim chỉ, nhưng bà chưa từng nghỉ. Mỗi chiếc áo hoàn thành, bà lại gấp gọn, đặt sang một bên như gửi gắm tình cảm của mình.
Có người hỏi: “May thế này có mệt không?” Bà chỉ cười: “Người mặc còn vất vả hơn mình nhiều.”
Những chiếc áo ấy không chỉ giữ ấm, mà còn mang theo sự quan tâm từ hậu phương.



