Người phụ nữ mở đường nơi biên cương
Nhân chứng lịch sử
Người phụ nữ mở đường nơi biên cương Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nơi biên giới phía Bắc, có những con người bình dị đã lặng thầm góp sức cho đất nước bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của mình. Một trong những người như thế là bà Ngô Thị Hao, sinh ngày 20/4/1958, quê ở thôn 2, xã Việt Hồng. Năm 1973, khi mới tuổi mười lăm, bà Hao đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Thời điểm ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, vùng biên giới Mường Khương là nơi thường xuyên chịu nhiều khó khăn, thiếu thốn. Với tinh thần “Tất cả vì tiền tuyến”, cô gái trẻ rời quê nhà, khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ tại các tuyến đường trọng yếu của tỉnh Lào Cai. Công việc của bà khi ấy là nhân viên cầu đường. Ngày ngày, bà cùng đồng đội bám trụ giữa núi rừng hiểm trở để sửa đường, san lấp hố bom, khắc phục những đoạn đường sạt lở nhằm giữ cho tuyến vận tải luôn thông suốt. Những con đường nơi biên giới không chỉ là huyết mạch giao thông mà còn là mạch sống tiếp tế cho tiền tuyến. Có những đêm mưa lạnh buốt giữa đại ngàn, tiếng máy bay, tiếng pháo vọng về từ xa khiến ai cũng thấp thỏm. Nhưng những người thanh niên xung phong năm ấy vẫn không rời vị trí. Họ dùng cuốc xẻng, dùng đôi tay chai sạn để mở đường cho xe chở lương thực, vũ khí vượt núi tiến ra mặt trận. Trong những thời điểm chiến sự căng thẳng, bà Hao còn trực tiếp tham gia kéo pháo, kéo xe tăng vượt qua những đoạn đường lầy lội, hiểm trở. Công việc nặng nhọc vốn dành cho nam giới, nhưng người con gái nhỏ bé ấy vẫn cùng đồng đội ghì vai vào dây kéo, bước từng bước giữa bùn đất và sương núi. Đôi vai rớm máu, bàn tay phồng rộp, nhưng không ai lùi bước. Với họ, chỉ cần hàng hóa và khí tài đến được tiền tuyến đúng lúc thì mọi gian khổ đều xứng đáng. Nhiều năm sau chiến tranh, khi nhắc lại quãng thời gian ấy, bà Hao vẫn nhớ nhất là tình đồng đội. Đó là những bữa cơm vội bên bếp lửa, những đêm ngủ ven đường giữa tiếng mưa rừng, là những lần cùng nhau hát vang để quên đi mệt nhọc. Tuổi trẻ của họ đã gửi lại nơi những cung đường biên giới, đổi lấy sự bình yên cho quê hương hôm nay. Câu chuyện của bà Ngô Thị Hao là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam — những con người không cầm súng trực tiếp chiến đấu nhưng luôn có mặt ở những nơi gian khổ nhất, nguy hiểm nhất. Họ chính là những người âm thầm mở đường cho chiến thắng, góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.



