NGƯỜI PHỤ NỮ MỞ TRƯỜNG MIỄN PHÍ CHO CON EM LIỆT SĨ
Một lớp học nhỏ ra đời từ lòng nhân ái, giúp hàn gắn những mất mát sau chiến tranh.
Sau chiến tranh, làng Bình Dương có nhiều đứa trẻ mồ côi cha. Nhà nghèo, không tiền đi học. Bà Hạnh quyết định mở lớp ngay trong căn nhà tranh của mình.
Bàn ghế là tre ghép, bảng là tấm gỗ sơn đen. Bà dạy chữ, dạy cách làm người. Có hôm bom cũ nổ xa xa, bọn trẻ giật mình, bà chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao, còn chữ là còn đường đi.”
Nhiều học trò của bà sau này trưởng thành, quay lại thăm cô giáo già. Họ gọi lớp học ấy là “trường của lòng biết ơn”. Với bà Hạnh, dạy học không phải để trả ơn, mà để chiến tranh không cướp thêm tương lai nào nữa.



