NGƯỜI PHỤ NỮ SUỐI QUYỀN – HẬU PHƯƠNG GIỮA MƯA BOM
Bà Lý Thị Mai, sinh năm 1955, quê ở xã cũ Suối Quyền, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một trong những người phụ nữ tiêu biểu của vùng cao trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời bà gắn liền với hình ảnh người dân công hỏa tuyến – những con người âm thầm góp sức từ hậu phương để chi viện cho tiền tuyến.
Năm 1972, khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt, chồng bà lên đường nhập ngũ, còn bà ở lại quê nhà vừa chăm sóc con nhỏ, vừa tham gia đội dân công hỏa tuyến của xã. Công việc của bà là gùi lương thực, tải đạn, đan lưới ngụy trang, nấu ăn phục vụ bộ đội và vận chuyển nhu yếu phẩm qua các tuyến đường rừng. Dù không trực tiếp cầm súng, nhưng bà hiểu rằng mỗi bước chân của mình đều góp phần tiếp sức cho tiền tuyến.
Những ngày ấy, Suối Quyền cũ là vùng núi rừng hiểm trở, đường đi chủ yếu là lối mòn, dốc cao, suối sâu. Có những chuyến đi kéo dài 2–3 ngày liên tục, bà cùng chị em phụ nữ phải gùi hàng nặng trên vai, vượt qua rừng rậm trong điều kiện mưa gió, rét buốt. Nhiều hôm quần áo ướt sũng, chân tay tê cứng nhưng không ai dám dừng lại vì nhiệm vụ còn dang dở.
Kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời bà là vào một lần vận chuyển hàng tiếp tế cho đơn vị bộ đội đóng gần rừng già. Khi đoàn dân công đang di chuyển thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện, thả pháo sáng và ném bom xuống khu vực lân cận. Cả đoàn phải lập tức tản vào rừng sâu, nằm im dưới tán cây để tránh bom. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bà cùng các chị em vẫn cố gắng giữ chặt hàng hóa, che giấu lương thực bằng lá rừng, tuyệt đối không để lộ vị trí.
Sau nhiều giờ căng thẳng, khi bom đạn tạm lắng xuống, đoàn dân công lại tiếp tục hành trình, đưa hàng đến đúng vị trí quy định. Dù vô cùng mệt mỏi, nhưng ai cũng giữ tinh thần kiên cường, bởi họ hiểu rằng phía trước là sự sống của biết bao người lính nơi chiến trường.
Sau ngày đất nước hòa bình, bà Lý Thị Mai trở về quê hương Suối Quyền cũ, tiếp tục gắn bó với nương rẫy, ruộng đồng. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng bà luôn giữ tinh thần lạc quan, cần cù lao động, nuôi dạy con cái trưởng thành. Bà cũng tích cực tham gia các hoạt động của Hội Phụ nữ, trở thành tấm gương về sự chịu thương chịu khó của người phụ nữ vùng cao.
Trong nhiều năm, bà được chính quyền địa phương ghi nhận là người có nhiều đóng góp trong thời kỳ kháng chiến, đồng thời là gia đình văn hóa tiêu biểu. Nhưng với bà, phần thưởng lớn nhất chính là được sống trong hòa bình, nhìn quê hương đổi thay từng ngày.
Hiện nay, dù tuổi đã cao, bà vẫn thường kể lại những câu chuyện năm xưa cho con cháu trong bản. Bà luôn nhắn nhủ rằng: “Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, đó là mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao người.”
Câu chuyện của bà Lý Thị Mai là minh chứng cho sức mạnh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh – những con người không cầm súng nhưng vẫn góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc.



