Người phụ nữ tiếp tế cho nghĩa quân
Người phụ nữ tiếp tế cho nghĩa quân
Tôi gói cơm trong những chiếc lá chuối, lặng lẽ đi vào rừng khi trời vừa tối. Con đường quen thuộc giờ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Tôi phải đi thật nhanh, thật khéo để tránh bị phát hiện. Khi đến nơi, tôi thấy những người lính đang nghỉ tạm dưới tán cây. Họ mệt mỏi, quần áo lấm lem, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Tôi trao từng gói cơm, họ ăn vội vàng nhưng không quên nói lời cảm ơn. Có người còn mỉm cười động viên tôi quay về cẩn thận. Những khoảnh khắc ấy khiến tôi xúc động. Tôi không cầm súng, không ra trận, nhưng tôi biết mình đang góp phần vào cuộc chiến. Mỗi lần trở về an toàn, tôi lại thấy nhẹ nhõm. Dù hiểm nguy luôn rình rập, tôi vẫn sẵn sàng tiếp tục, vì tôi tin vào nghĩa quân và vào ngày đất nước được tự do



