NGƯỜI PHỤ NỮ TRÊN CHUYẾN ĐÒ
Bà Vân từng nhiều lần đi đò trong những năm tuổi trẻ.
Có những chuyến bà đi để đưa lương thực.
Có chuyến đưa thư.
Có chuyến chỉ để đến một nơi khác làm nhiệm vụ.
Bà nhớ nhất một chuyến đi trong đêm.
Trời tối.
Nước sông chảy mạnh.
Người lái đò không nói gì.
Mọi người ngồi im.
Bà ôm chặt chiếc túi trước ngực.
Trong túi có những thứ rất quan trọng.
Nếu làm mất, nhiều người có thể gặp nguy hiểm.
Chuyến đò cập bến an toàn.
Bà xuống, đi tiếp trong đêm.
Nhiều năm sau, bà trở lại con sông.
Chuyến đò ngày trước không còn.
Một cây cầu lớn đã được xây.
Bà đứng trên cầu nhìn xuống.
Người cháu đi cùng hỏi bà có nhớ con đò không.
Bà nói nhớ.
Nhưng bà vui vì bây giờ người dân có cây cầu.
Không phải đi trong đêm.
Không phải chờ nước rút.
Không phải lo một chuyến qua sông có thể nguy hiểm.
Bà bảo đó là điều những người ngày trước từng mong.
Một cuộc sống mà con người có thể đi qua sông bình thường.
Có những thành quả của hòa bình rất giản dị.
Một cây cầu.
Một con đường.
Một chuyến xe.
Một đứa trẻ đến trường.
Những điều ấy đôi khi chỉ trở nên quý giá khi người ta từng sống trong những năm tháng thiếu thốn và bất an.
Bà Vân đứng trên cầu rất lâu.
Dòng sông vẫn chảy.
Bà nhớ những người từng đi cùng mình.
Nhưng lần này, bà không cần một chiếc đò.
Bà chỉ cần bước đi.
Và dưới chân bà là cây cầu của một thời bình.



