Cựu chiến binh

NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG MƯA BOM LỬA ĐẠN

Nhập ngũ năm 1968, bác Lương Thị Kiêm tham gia phục vụ chiến đấu trong giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là nữ quân nhân, bác làm nhiệm vụ hậu cần – phục vụ chiến trường giữa bom đạn và bệnh tật. Câu chuyện là ký ức bền bỉ và giàu nghị lực của người phụ nữ đi qua thời hoa lửa.

Thanh Hóa26/12/2025Hoàng Thị Hoa (Trường Th&THCS Hoằng Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Lương Thị Kiêm trong một buổi trưa yên tĩnh. Bác cười hiền, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn sau đó là một quãng đời quân ngũ nhiều gian nan mà không phải ai cũng có thể đi qua.

Bác Lương Thị Kiêm sinh năm 1950. Năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ. Đó là năm chiến tranh leo thang ác liệt, bom đạn dội xuống nhiều vùng miền, nhu cầu chi viện cho các chiến trường ngày càng lớn.

Bác được phân công làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu tại các đơn vị phía sau mặt trận. Công việc của bác gắn với bếp ăn dã chiến, quân y cơ động và chăm sóc thương binh. “Con gái đi bộ đội vất vả lắm,” bác kể, “nhưng đã đi thì không ai cho phép mình yếu đuối.”

Những ngày đầu, bác cùng đồng đội phải dựng bếp giữa rừng, đào hầm trú ẩn ngay cạnh nơi nấu ăn. Bom nổ xa gần, khói bếp phải che thật kín để tránh lộ vị trí. Có những hôm vừa nấu xong nồi cơm thì pháo dội tới, tất cả phải bỏ lại, chạy vào hầm.

Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là lần chăm sóc một tổ thương binh sau trận đánh lớn. Thuốc men thiếu, băng gạc khan hiếm, bác cùng đồng đội phải xé áo làm băng, đun nước sôi để sát trùng.

“Có người đau quá mà vẫn cố nắm tay tôi, bảo đừng lo cho họ, lo cho những người khác trước,” bác nói, mắt chùng xuống.

Ngoài bom đạn, bác và đồng đội còn phải chống chọi với sốt rét rừng. Có thời gian, cả tổ gần như kiệt sức. Nhưng cứ hễ nghe tin có thương binh cần chăm sóc, mọi người lại gắng gượng đứng dậy.

Bác kể: “Lúc đó chỉ nghĩ, mình còn đứng được thì không để anh em nằm đau một mình.”

Năm 1973, bác Lương Thị Kiêm xuất ngũ, trở về quê hương. Những năm quân ngũ ngắn hơn nhiều người khác, nhưng với bác, đó là quãng đời không thể nào quên.

Với thời gian phục vụ trong quân đội và những đóng góp trong giai đoạn chiến tranh ác liệt, bác được trao tặng Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam.

Khi tôi hỏi bác điều gì còn ở lại lâu nhất trong ký ức, bác mỉm cười hiền hậu: “Không phải tiếng bom, mà là ánh mắt đồng đội khi được chăm sóc. Chỉ cần họ sống, mình chịu khổ mấy cũng được.”

Câu chuyện của bác Lương Thị Kiêm khép lại nhẹ nhàng, nhưng để lại hình ảnh đẹp về người phụ nữ Việt Nam kiên cường, lặng lẽ đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG MƯA BOM LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa