Cựu Thanh niên xung phong

Người phụ nữ với lời hẹn son sắc 58 năm

Đồng Tháp04/08/2026Đoàn xã Thanh An (Xã Thanh An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người phụ nữ với lời hẹn son sắc 58 năm

Trong tất cả các loại hoa, hoa nào cũng có vẻ đẹp riêng hoa nào cũng quý, hoa nào tôi cũng yêu thích, chỉ riêng “Hoa lửa” là tôi không thích. “Hoa lửa” – biểu tượng của chiến tranh, của chết chóc, tang thương, nó làm cho vợ mất chồng, mẹ mất con, con mất cha, làm cho những lứa đôi bên nhau phải xa cách mãi mãi điển hình là cuộc chia li của bà Nguyễn Thị Lệ và Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.

Những dòng thư đong đầy nỗi nhớ: "Thư về mong đợi thư lên, thư đi đừng lạc anh chờ nghe thư" không chỉ là tiếng lòng của riêng người lính chiến trường, mà còn là biểu tượng cho tình yêu son sắt, thuỷ chung vượt qua bão táp chiến tranh mà Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên gửi cho bà Lệ 58 năm trước..

Cuộc tình của hai ông bà là một nốt trầm đầy xúc động, khắc hoạ tình yêu lứa đôi hòa quyện làm một với tình yêu đất nước.

Tình yêu nhóm lên trong khói lửa chiến tranh kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tình yêu của ông Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ không bắt đầu bằng những nhung lụa hay những buổi hò hẹn thanh bình. Tình cảm ấy được tôi luyện qua lý tưởng cách mạng, sự thấu hiểu và sẻ chia giữa hai người con đất Nam Bộ cùng chung chí hướng, ông tham gia cách mạng bà làm thanh niên xung phong tiếp tế cho bộ đội, rồi họ gặp nhau và trao cho nhau lời hẹn ước lứa đôi dưới rặng dừa xanh “Sau trận này tôi sẽ về cưới em”, và rồi bà chờ, bà chờ tận … 58 năm.

Khoảng cách địa lý và sự khốc liệt của chiến tranh đã biến những lá thư tay trở thành sợi dây liên lạc duy nhất, gửi gắm toàn bộ tâm tư và nỗi niềm thương nhớ.Lời dặn dò "Thư đi đừng lạc anh chờ nghe thư" chất chứa sự lo âu chân thành sự chờ đợi mòn mỏi. Trong hoàn cảnh bom rơi đạn nổ, một lá thư gửi đi có thể mất nhiều tháng, thậm chí không bao giờ đến tay người nhận. Mỗi dòng chữ đến được chiến trường hay hậu phương đều là một phép màu.

Những lá thư không chỉ nuôi dưỡng tình yêu lứa đôi mà còn là nguồn sức mạnh to lớn giúp người lính vững tay súng nơi tuyến đầu, và giúp người phụ nữ vững lòng tin nơi hậu phương.

Năm 1968, chiến dịch xuân Mậu Thân nổ ra. Chiến tranh khốc liệt đã lấy đi sự sống của Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, để lại sự hụt hẫng và nỗi đau mất mát to lớn cho người ở lại. Tuy vậy tình yêu ấy không hề mất đi khi âm dương cách biệt với lời thề thuỷ chung, Bà Nguyễn Thị Lệ đã sống trọn một đời gìn giữ ký ức, chăm lo cho gia đình liệt sĩ từ giỗ chạp đến tết nhất và giữ trọn tấm lòng son sắt với người đã khuất. Bà được sự chấp nhận của gia đình ông cho làm con dâu, tuy chưa một lần được mặc áo cưới, chưa một lần được được ngồi xe hoa. Mẹ ông đã trao cho bà đôi bông tai – minh chứng bà đã là con dâu họ Huỳnh.

Sự hy sinh của ông và sự kiên trinh của bà là hình ảnh thu nhỏ của hàng triệu gia đình Việt Nam thời chiến – nơi những tình yêu cá nhân gạt sang một bên để nhường chỗ cho tình yêu Tổ quốc.

Và rồi sau 58 năm chờ đợi, với sự nỗ lực của các cấp chính quyền đã quy tập được hài cốt của ông và đáng mừng hơn nữ là bà được chính quyền địa phương tỉnh Tây Ninh chính thức công nhận là vợ liệt sĩ, đây là sự đền đáp xứng đáng với sự hi sinh thầm lặng, lòng thuỷ chung son sắt của bà.

Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Lệ chính thức được ghi nhận danh phận là vợ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên như một "cổ tích giữa đời thường" sưởi ấm trái tim hàng triệu người. Đồng thời nhắc nhở thế hệ trẻ lòng thuỷ chung son sắt, lòng biết ơn sâu sắc đối với các thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập dân tộc, về giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người phụ nữ với lời hẹn son sắc 58 năm | Câu chuyện thời hoa lửa