Người quan sát viên trên đỉnh tháp
Nhiệm vụ của bác là đứng ở nơi cao nhất, phơi mình giữa trời đất để quan sát hướng bay của máy bay địch và phát tín hiệu báo động cho dân làng và các đơn vị pháo cao xạ. Trên đỉnh tháp sắt ấy, bác là người đầu tiên nhìn thấy cái chết từ trên trời ập xuống, và cũng là người cuối cùng rời khỏi vị trí khi trận đánh kết thúc.
Nhiều người hỏi bác đứng đó không có gì che chắn, máy bay Mỹ nó bắn tên lửa vào tháp thì sao? Bác bảo: "Nếu bác sợ mà xuống hầm, thì hàng ngàn người dưới kia sẽ không kịp lánh nạn, pháo ta sẽ mất đi đôi mắt". Bác nhớ nhất những trận đánh năm 1965 tại cầu Hàm Rồng. Máy bay địch lao xuống như diều hâu, bom nổ rung chuyển cả tháp sắt, mảnh đạn bay rèo rèo qua tai. Có lần, một quả bom nổ gần đến mức bác bị hất văng ra khỏi sàn quan sát, chỉ kịp bám vào một thanh sắt lạnh toát.
Nhưng ngay khi gượng dậy được, bác lại đưa ống nhòm lên, hét lớn vào ống nói để chỉ tọa độ cho các khẩu đội pháo. Dưới tầm mắt bác, cây cầu vẫn đứng vững, những đoàn xe vẫn nối đuôi nhau vào Nam. Đó là niềm hạnh phúc của người làm "mắt thần". Sự dũng cảm của người quan sát viên không phải là không biết sợ, mà là đối mặt với cái chết để bảo vệ sự sống cho đồng bào mình.



