Người quản trang ba mươi năm thắp lửa tri ân
Trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn là nơi yên nghỉ của hơn mười nghìn chiến sĩ đã hy sinh trên tuyến đường mòn huyền thoại. Giữa không gian trang nghiêm ấy có một người đàn ông lặng lẽ gắn bó suốt hơn ba mươi năm – bác Lê Văn Hòa, người quản trang.
Trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn là nơi yên nghỉ của hơn mười nghìn chiến sĩ đã hy sinh trên tuyến đường mòn huyền thoại. Giữa không gian trang nghiêm ấy có một người đàn ông lặng lẽ gắn bó suốt hơn ba mươi năm – bác Lê Văn Hòa, người quản trang.
Bác Hòa từng là bộ đội công binh, tham gia mở đường những năm cuối chiến tranh. Sau ngày đất nước thống nhất, khi nghĩa trang được xây dựng, bác tình nguyện ở lại làm công việc chăm sóc, hương khói cho đồng đội. “Tôi còn sống trở về, phải thay anh em lo phần còn lại,” bác nói giản dị.
Công việc của bác bắt đầu từ rất sớm. Mỗi buổi sáng, bác đi dọc các khu mộ, quét lá thông rụng, lau bia đá, chỉnh lại những vòng hoa đã phai màu. Mùa hè nắng gắt, đá nóng bỏng chân; mùa mưa gió, nước tràn lối đi. Nhưng ngày nào bác cũng có mặt, kể cả ngày lễ hay cuối tuần.
Có những đoàn thân nhân từ khắp mọi miền tìm về, cầm trên tay tấm giấy báo tử đã ố vàng. Nhiều người không biết chính xác phần mộ người thân ở đâu. Bác Hòa lại lật từng cuốn sổ lưu, dò từng khu, đưa họ đến trước một ngôi mộ có khắc tên quen thuộc. Khi thấy người mẹ run run đặt bó hoa xuống bia đá, bác lặng lẽ quay đi để họ có khoảng lặng riêng.
Không ít ngôi mộ chưa xác định được danh tính. Những ngày 27/7, bác thắp hương từng phần mộ vô danh, khẽ nói: “Các anh yên tâm, đất nước mình hòa bình rồi.” Với bác, mỗi nén nhang là một lời báo tin cho đồng đội năm xưa.
Ba mươi năm trôi qua, mái tóc bác đã bạc trắng. Nhiều người hỏi vì sao không về nghỉ ngơi cùng con cháu, bác chỉ cười: “Ở đây tôi thấy mình vẫn còn đồng đội.”
Câu chuyện của người quản trang Nghĩa trang Trường Sơn không có tiếng súng, không có khói lửa, nhưng lại thấm đẫm nghĩa tình. Đó là sự tiếp nối của tinh thần chiến sĩ trong thời bình – âm thầm gìn giữ ký ức và lòng biết ơn cho các thế hệ mai sau.


