Cựu chiến binh

NGƯỜI QUÂN Y GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA

Giữa chiến trường, có những người lính cầm súng chiến đấu, và cũng có những người âm thầm cứu chữa, chăm sóc đồng đội. Ông Lê Văn Sinh là một người như thế — một người quân y đã dành hơn ba thập kỷ trong quân ngũ, đi qua chiến trường Quảng Trị và những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1950, quê tại TDP Kiều Đại, phường Sầm Sơn, ông Lê Văn Sinh nhập ngũ vào tháng 12 năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào những năm tháng vô cùng ác liệt.

Rời quê hương trong những ngày chiến tranh, ông mang theo tuổi trẻ và trách nhiệm của một người lính. Ông được biên chế vào Trung đoàn 48, Sư đoàn 320, một đơn vị đã có nhiều năm chiến đấu trên các chiến trường.

Tại đơn vị, ông thực hiện nhiệm vụ Quân y, đồng thời đảm nhiệm vai trò cán bộ chính trị của Đại đội.

Nếu người lính chiến đấu phải đối diện với bom đạn nơi tuyến đầu, thì người quân y lại có một nhiệm vụ đặc biệt: giành lại sự sống và chăm sóc những người đồng đội bị thương.

Trong chiến tranh, công việc của quân y không hề đơn giản. Người quân y phải có kiến thức chuyên môn, sự bình tĩnh và lòng dũng cảm. Giữa những lúc chiến trường căng thẳng, họ phải nhanh chóng tiếp cận người bị thương, sơ cứu, chăm sóc và tìm cách đưa thương binh đến nơi an toàn.

Phía sau mỗi người lính được cứu chữa là một cơ hội trở về với gia đình.

Và phía sau công việc ấy là những người quân y luôn phải cố gắng hết sức mình, dù bản thân cũng đang ở giữa chiến trường.

Thành cổ Quảng Trị – nơi ký ức không thể phai mờ

Năm 1972, ông Lê Văn Sinh cùng đơn vị tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị.

Đây là một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Thành cổ Quảng Trị đã trở thành biểu tượng của sự khốc liệt, lòng quả cảm và sự hy sinh của những người lính trong những năm tháng chiến tranh.

Ở nơi ấy, nhiệm vụ quân y càng trở nên quan trọng.

Giữa tiếng bom đạn, những người lính bị thương cần được cấp cứu nhanh chóng. Người quân y phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn, nguy hiểm và luôn đối mặt với áp lực về thời gian.

Có những thương binh chỉ có thể được chăm sóc ngay giữa chiến trường. Có những lúc người quân y phải tạm quên đi sự an toàn của bản thân để tiếp cận đồng đội.

Trong những hoàn cảnh như vậy, tình đồng chí, đồng đội không còn chỉ là một tình cảm. Nó trở thành động lực để người lính vượt qua sợ hãi và tiếp tục làm nhiệm vụ.

Với ông Lê Văn Sinh, Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một địa danh lịch sử. Đó còn là nơi ông chứng kiến những mất mát, những gian khổ và sự kiên cường của đồng đội.

Những người lính cùng đơn vị có thể đến từ những quê hương khác nhau, nhưng giữa chiến trường họ trở thành những người thân thiết nhất. Họ cùng chiến đấu, cùng chăm sóc nhau và cùng hy vọng một ngày được trở về.

Từ chiến trường đến biên giới phía Bắc

Sau những năm tháng chống Mỹ, đất nước thống nhất. Nhưng hành trình quân ngũ của ông Lê Văn Sinh vẫn tiếp tục.

Ông tiếp tục tham gia nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, mang theo kinh nghiệm của một người từng đi qua chiến trường Quảng Trị.

Nếu Quảng Trị là nơi ông trải qua những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, thì biên giới phía Bắc lại là một chặng đường mới trong cuộc đời quân ngũ. Ở đó, người lính tiếp tục đối mặt với những thử thách, tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.

Trong hành trình ấy, ông vẫn mang trên mình trách nhiệm của một người quân y và một cán bộ chính trị Đại đội.

Với vai trò cán bộ chính trị, bên cạnh nhiệm vụ chuyên môn, ông còn phải quan tâm đến tư tưởng, tinh thần và đời sống của cán bộ, chiến sĩ. Trong môi trường quân đội, nhất là trong những hoàn cảnh khó khăn, việc giữ vững tinh thần đoàn kết và ý chí của bộ đội có ý nghĩa rất quan trọng.

Người cán bộ chính trị phải gần gũi với chiến sĩ, lắng nghe, động viên và giúp mỗi người giữ vững niềm tin để hoàn thành nhiệm vụ.

Như vậy, hành trình của ông Lê Văn Sinh không chỉ gắn với chăm sóc sức khỏe cho đồng đội, mà còn gắn với chăm lo đời sống tinh thần của những người lính.

Đó là hai nhiệm vụ khác nhau nhưng cùng hướng đến một mục tiêu: xây dựng một tập thể đoàn kết, vững vàng và sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ.

Hơn ba mươi năm trong màu áo lính

Từ tháng 12 năm 1970 đến năm 2002, ông Lê Văn Sinh đã có hơn 31 năm gắn bó với quân đội.

Hơn ba thập kỷ ấy là một hành trình dài, trải qua nhiều giai đoạn của lịch sử đất nước.

Ông nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ còn đang diễn ra, trực tiếp trải qua Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị năm 1972, rồi tiếp tục phục vụ trong quân đội sau ngày đất nước thống nhất và tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc.

Từ một người lính trẻ, ông từng bước trưởng thành trong quân ngũ, đảm nhiệm nhiều trách nhiệm và tiếp tục cống hiến trong những giai đoạn mới.

Đến năm 2002, ông xuất ngũ và trở về quê hương Sầm Sơn.

Hành trình quân ngũ khép lại, nhưng những ký ức về Quảng Trị, về biên giới phía Bắc và những người đồng đội vẫn còn đó.

Có những người ông từng chăm sóc khi họ bị thương. Có những người đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng gian khổ. Và cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Những ký ức ấy có lẽ không thể được đo đếm bằng thời gian.

Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Sinh là câu chuyện về một người lính đã dành hơn ba mươi năm cuộc đời cho quân đội. Ông không chỉ là một người quân y, mà còn là một cán bộ chính trị, luôn đồng hành cùng đồng đội cả về thể chất lẫn tinh thần.

Từ Thành cổ Quảng Trị đến biên giới phía Bắc, ông đã đi qua những năm tháng mà đất nước cần những người lính nhất. Có thể ông không để lại những chiến công được kể bằng những con số, nhưng mỗi người đồng đội được cứu chữa, mỗi chiến sĩ được động viên và mỗi nhiệm vụ được hoàn thành đều là một phần đóng góp của ông cho Tổ quốc.

Ngày hôm nay, chiến trường năm xưa đã trở thành những vùng đất của hòa bình. Nhưng câu chuyện của những người lính quân y như ông Lê Văn Sinh vẫn nhắc chúng ta rằng:

Trong chiến tranh, có những người bảo vệ Tổ quốc bằng khẩu súng; có những người bảo vệ đồng đội bằng đôi tay cứu chữa. Và tất cả họ đều góp phần viết nên những trang sử bằng chính tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn