NGƯỜI QUÂN Y NƠI BIÊN GIỚI LẠNG SƠN
Có những người lính bước vào chiến trường với khẩu súng trên vai, nhưng cũng có những người mang theo thuốc men và đôi tay cứu chữa. Ông Lê Quang Đàn là một người lính quân y như thế — âm thầm đồng hành cùng đồng đội qua những năm tháng chiến tranh và bảo vệ biên giới.
Sinh năm 1957, quê tại TDP Khang Thái, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Quang Đàn nhập ngũ vào tháng 2 năm 1975, trong những ngày cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cuối cùng.
Từ quê hương Sầm Sơn, ông khoác lên mình màu áo lính và bắt đầu hành trình quân ngũ. Ông được biên chế vào Bộ Tư lệnh Pháo binh, Lữ 328, tỉnh Bắc Kạn, nhưng nhiệm vụ ông đảm nhận là Quân y.
Đối với người quân y, chiến trường có một cách hiện diện rất khác.
Họ không chỉ chứng kiến những trận chiến, mà còn chứng kiến hậu quả của chiến tranh trên những người đồng đội của mình. Khi tiếng súng vang lên, người quân y phải luôn sẵn sàng. Khi một người lính bị thương, họ phải nhanh chóng có mặt để sơ cứu, chăm sóc và tìm cách đưa người bị thương đến nơi an toàn.
Giữa chiến trường, đôi tay của người quân y cũng là một phần của sức mạnh chiến đấu.
Những năm tháng bảo vệ biên giới
Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, nhiệm vụ của người lính chưa kết thúc.
Trong giai đoạn 1978–1982, ông Lê Quang Đàn tiếp tục tham gia nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, hoạt động tại chiến trường Lạng Sơn.
Lạng Sơn là địa bàn biên giới có vị trí quan trọng. Đối với những người lính được phân công làm nhiệm vụ tại đây, điều kiện địa hình và thời tiết luôn đặt ra những thử thách không nhỏ.
Trong hoàn cảnh ấy, nhiệm vụ quân y càng trở nên cần thiết.
Người lính quân y phải chuẩn bị thuốc men, vật tư y tế, chăm sóc sức khỏe cho bộ đội và sẵn sàng xử lý các tình huống khi có người bị thương hoặc gặp vấn đề về sức khỏe.
Không phải lúc nào điều kiện y tế cũng đầy đủ. Không phải lúc nào việc tiếp cận người bị thương cũng dễ dàng. Có những thời điểm, người quân y phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn và căng thẳng.
Nhưng trước mặt họ luôn là đồng đội.
Và đó chính là động lực để họ cố gắng.
Người giữ sức khỏe cho đồng đội
Trong quân đội, sức mạnh của một đơn vị không chỉ đến từ vũ khí và khả năng chiến đấu. Sức khỏe của cán bộ, chiến sĩ cũng là yếu tố quan trọng để bảo đảm đơn vị có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Người quân y vì thế mang trên vai một trách nhiệm đặc biệt.
Họ phải chăm sóc sức khỏe cho đồng đội trong những ngày bình thường, nhưng cũng phải sẵn sàng trong những thời điểm khó khăn nhất. Có khi công việc bắt đầu từ những việc rất nhỏ: một lần thăm khám, một viên thuốc, một lần sơ cứu.
Nhưng trong hoàn cảnh chiến trường, những điều tưởng như nhỏ bé ấy có thể trở nên vô cùng quý giá.
Đối với ông Lê Quang Đàn, những năm tháng làm quân y cũng là những năm tháng gắn bó sâu sắc với đồng đội. Cùng sống, cùng công tác và cùng trải qua những khó khăn đã tạo nên những tình cảm mà thời gian khó có thể xóa nhòa.
Một chặng đường quân ngũ
Từ tháng 2 năm 1975 đến tháng 6 năm 1982, ông Lê Quang Đàn có hơn 7 năm gắn bó với quân đội.
Ông nhập ngũ trong những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chứng kiến thời khắc đất nước thống nhất, rồi tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc.
Hành trình ấy tuy không quá dài so với nhiều người lính khác, nhưng lại đi qua những thời điểm quan trọng của đất nước.
Đến tháng 6 năm 1982, ông xuất ngũ và trở về quê hương Khang Thái, Sầm Sơn.
Người quân y năm nào trở lại cuộc sống đời thường. Những ngày tháng nơi chiến trường Lạng Sơn dần trở thành ký ức. Những trang quân ngũ khép lại, nhưng tình cảm với đồng đội và những trải nghiệm của một thời tuổi trẻ vẫn ở lại.
Có những người đồng đội mà ông từng chăm sóc. Có những người từng cùng ông vượt qua khó khăn. Và có những ký ức về chiến trường mà có lẽ cả cuộc đời vẫn không thể quên.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Quang Đàn là câu chuyện về một người lính làm công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Ông không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng đã góp sức bằng kiến thức, trách nhiệm và đôi tay của người quân y. Từ những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ đến những năm bảo vệ biên giới phía Bắc, ông luôn thực hiện nhiệm vụ của mình bên cạnh những người đồng đội.
Có những người lính bảo vệ Tổ quốc bằng khẩu súng. Có những người bảo vệ đồng đội bằng những viên thuốc, những lần sơ cứu và sự tận tâm giữa lúc khó khăn nhất. Ông Lê Quang Đàn là một trong những người lính như thế.
Ngày hôm nay, khi chiến trường Lạng Sơn năm xưa đã trở về với cuộc sống bình yên, câu chuyện của ông vẫn nhắc thế hệ sau về một điều giản dị:
Trong mỗi chặng đường của lịch sử, dù ở tuyến đầu hay phía sau, mỗi người lính đều có một vị trí và một nhiệm vụ riêng. Và khi tất cả cùng hoàn thành nhiệm vụ của mình, họ đã cùng nhau góp phần bảo vệ Tổ quốc.



