Người quân y nơi tuyến đầu biên giới
Trạm quân y nằm nép mình dưới chân một sườn núi đá. Mái hầm được phủ kín bằng gỗ, đất và bao cát để chống lại những trận pháo kích bất ngờ. Chỉ cách tuyến chiến đấu vài trăm mét, nơi ấy ngày đêm đón những người lính bị thương từ các điểm chốt đưa về.
Trạm quân y nằm nép mình dưới chân một sườn núi đá. Mái hầm được phủ kín bằng gỗ, đất và bao cát để chống lại những trận pháo kích bất ngờ. Chỉ cách tuyến chiến đấu vài trăm mét, nơi ấy ngày đêm đón những người lính bị thương từ các điểm chốt đưa về.
Bác sĩ quân y Lý Lâm (Sinh năm 1963, nhập ngũ năm 1983, hiện nay là CCB thôn Việt An, xã Hùng An) đã gắn bó với trạm hơn hai năm. Chiếc túi cứu thương lúc nào cũng ở bên vai, đôi bàn tay chai sần vì băng bó, khâu vết thương và cáng thương binh vượt qua những con dốc đầy đá.
Có những đêm, vừa đặt lưng xuống võng, tiếng điện thoại dã chiến lại vang lên.
"Có thương binh! Chuẩn bị ra đón!"
Không kịp uống hết ngụm nước, anh cùng tổ quân y mang cáng lao vào màn đêm.
Con đường lên chốt chỉ hiện ra dưới ánh đèn pin bọc giấy đỏ. Hai bên là vách đá dựng đứng. Pháo vẫn nổ từng chập, mảnh đạn cắm phập vào thân cây. Mỗi bước chân đều có thể đối mặt với hiểm nguy.
Đến nơi, người lính trẻ nằm bất động bên giao thông hào, máu thấm đỏ cả băng cá nhân. Lâm quỳ xuống, nhanh chóng cầm máu, tiêm thuốc chống sốc rồi cùng đồng đội khiêng thương binh trở về trạm.
Suốt nhiều giờ liền, anh gần như không rời khỏi bàn mổ dã chiến. Dưới ánh đèn dầu leo lét, từng mũi kim được khâu cẩn thận. Mồ hôi nhỏ xuống hòa lẫn với bụi đất và máu, nhưng đôi tay người quân y vẫn bình tĩnh, chính xác.
Rạng sáng, khi người lính mở mắt, câu đầu tiên anh hỏi là:
"Đơn vị... còn giữ được chốt không?"
Lâm mỉm cười, nắm chặt tay anh:
"Còn. Đồng đội vẫn đang ở đó. Cậu yên tâm."
Người lính khẽ gật đầu rồi thiếp đi.
Nhiều tháng trôi qua, hàng trăm thương binh đã được cứu chữa tại trạm quân y ấy. Không phải ai cũng có thể giữ được mạng sống, nhưng với mỗi người được cứu, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của những người khoác áo blouse màu lính.
Sau khi chiến sự lắng xuống, Lâm vẫn nhiều lần trở lại vùng biên giới. Trạm quân y năm xưa chỉ còn nền đất cũ, cây rừng đã phủ kín những lối mòn.
Một buổi chiều, có người đàn ông trung niên tìm đến gặp ông. Đó chính là người lính trẻ từng được cứu trong đêm mưa pháo năm nào.
Không cần nhiều lời, hai người ôm chầm lấy nhau.
Người cựu chiến binh nghẹn ngào:
"Ngày ấy, nếu không có các anh quân y, tôi đã không còn cơ hội trở về gặp mẹ, lập gia đình và chứng kiến các con mình lớn lên."
Lâm chỉ cười hiền:
"Chúng tôi chỉ làm điều mà bất kỳ người quân y nào cũng sẽ làm: không bỏ lại người bị thương, còn một tia hy vọng thì còn cố gắng cứu chữa."
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh những người quân y nơi tuyến đầu biên giới vẫn luôn được đồng đội ghi nhớ. Họ không trực tiếp xung phong mở đường hay giữ trận địa, nhưng bằng kiến thức, lòng dũng cảm và trái tim nhân hậu, họ đã giành giật sự sống giữa lằn ranh mong manh của bom đạn.
Trong ký ức của những người lính năm xưa, người quân y không chỉ là thầy thuốc. Họ còn là chỗ dựa, là niềm hy vọng và là những người lặng lẽ gìn giữ sự sống giữa những ngày tháng khốc liệt nhất nơi biên cương Tổ quốc.



