NGƯỜI QUÂN Y TRÊN MẶT TRẬN LẠNG SƠN – HƠN MƯỜI NĂM TRONG MÀU ÁO LÍNH
Có những người lính bước vào quân ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở những năm tháng khốc liệt nhất, rồi tiếp tục ở lại quân đội sau ngày đất nước thống nhất để thực hiện những nhiệm vụ mới. Cựu chiến binh Lê Văn Kỳ, người con của Tổ dân phố Văn Phú, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những người lính như thế. Sinh năm 1955, ông nhập ngũ vào tháng 12 năm 1972, khi cuộc chiến tại Quảng Trị và nhiều chiến trường khác vẫn đang diễn ra ác liệt. Trong quân đội, ông thực hiện nhiệm vụ quân y. Sau năm 1975, ông tiếp tục phục vụ và tham gia chiến tranh biên giới Việt – Trung, hoạt động tại chiến trường Lạng Sơn. Đến tháng 11 năm 1983, sau gần 11 năm trong quân ngũ, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.
Tháng 12 năm 1972 – người thanh niên Văn Phú lên đường
Ông Lê Văn Kỳ sinh năm 1955, quê tại TDP Văn Phú, phường Sầm Sơn, Thanh Hóa.
Tháng 12 năm 1972, khi vừa bước vào tuổi thanh niên, ông lên đường nhập ngũ.
Đất nước khi ấy vẫn còn chiến tranh.
Cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn đặc biệt ác liệt.
Những người trẻ từ khắp các làng quê Việt Nam tiếp tục lên đường.
Trong dòng người ấy có chàng trai Lê Văn Kỳ.
Ông bắt đầu những năm tháng tuổi trẻ của mình trong màu áo quân nhân.
Người lính quân y
Trong quân đội, ông đảm nhiệm nhiệm vụ quân y.
Đó là một công việc đặc biệt bởi người quân y luôn gắn với sức khỏe, thương tích và sự sống của đồng đội.
Trong điều kiện chiến tranh, nhiệm vụ ấy càng trở nên quan trọng.
Một người lính bị thương cần được sơ cứu.
Một đơn vị hành quân cần được bảo đảm sức khỏe.
Những người bị bệnh cần được chăm sóc.
Và khi chiến trường có thương vong, người quân y phải có mặt.
Không phải ở nơi an toàn nhất.
Mà ở nơi đồng đội cần họ nhất.
Bước vào quân ngũ giữa những năm tháng chiến tranh
Ông Lê Văn Kỳ nhập ngũ vào cuối năm 1972.
Đó là thời điểm chiến tranh đang diễn ra trên nhiều địa bàn.
Người lính bước vào quân đội không chỉ học cách sử dụng vũ khí hay tuân thủ kỷ luật.
Với người làm quân y, ông còn phải học cách chăm sóc người khác trong những hoàn cảnh vô cùng khó khăn.
Sự bình tĩnh.
Sự cẩn trọng.
Tinh thần trách nhiệm.
Và khả năng xử lý tình huống.
Tất cả đều trở thành những phẩm chất cần thiết của một người quân y.
Sau năm 1975 – người lính tiếp tục ở lại
Năm 1975, đất nước thống nhất.
Đối với nhiều người lính, đó là ngày trở về.
Nhưng ông Lê Văn Kỳ vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội.
Bởi lịch sử đặt ra những nhiệm vụ mới.
Đất nước thống nhất nhưng chưa hoàn toàn bước vào những năm tháng bình yên.
Ở phía Bắc, tình hình biên giới ngày càng căng thẳng.
Và những người lính tiếp tục được giao nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Lạng Sơn – nơi người quân y tiếp tục nhiệm vụ
Trong giai đoạn sau năm 1975, ông Lê Văn Kỳ tham gia chiến tranh biên giới Việt – Trung, tại chiến trường Lạng Sơn.
Lạng Sơn là một địa bàn biên giới quan trọng.
Địa hình chủ yếu là núi cao, hiểm trở.
Điều kiện chiến đấu và sinh hoạt của bộ đội gặp nhiều khó khăn.
Trong hoàn cảnh ấy, nhiệm vụ quân y càng trở nên cần thiết.
Khi thương binh được đưa về, người quân y phải nhanh chóng xử lý.
Khi cán bộ, chiến sĩ gặp vấn đề sức khỏe, họ phải chăm sóc.
Và khi tình hình chiến đấu diễn biến phức tạp, họ phải sẵn sàng cùng đơn vị.
Người đứng phía sau những người chiến đấu
Trên chiến trường, người ta thường nhắc đến những người trực tiếp cầm súng.
Nhưng phía sau họ luôn có những con người âm thầm bảo đảm cho cuộc chiến.
Quân y là một trong số đó.
Họ không trực tiếp tạo ra tiếng súng.
Nhưng khi một người lính bị thương, họ là những người đầu tiên chạy đến.
Họ băng bó.
Sơ cứu.
Điều trị.
Động viên.
Và cố gắng đưa người đồng đội vượt qua thời khắc khó khăn nhất.
Vì vậy, người quân y cũng là một người lính ở tuyến đầu của một cuộc chiến khác:
cuộc chiến giành lại sự sống.
Chiến trường Lạng Sơn
Lạng Sơn trong ký ức của những người từng chiến đấu tại đây là một vùng đất đầy gian khổ.
Địa hình núi đá.
Đường đi khó khăn.
Thời tiết khắc nghiệt.
Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn.
Và chiến sự luôn có thể xảy ra.
Trong những hoàn cảnh như vậy, công việc quân y đòi hỏi rất nhiều sức chịu đựng.
Có những lúc người quân y phải làm việc liên tục.
Có những thương binh cần được chăm sóc ngay lập tức.
Có những ca bệnh cần xử lý trong điều kiện không đầy đủ.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Gần mười một năm trong quân ngũ
Từ tháng 12 năm 1972 đến tháng 11 năm 1983, ông Lê Văn Kỳ có gần 11 năm phục vụ trong quân đội.
Đó là khoảng thời gian ông đi qua những giai đoạn rất khác nhau của lịch sử:
Chiến tranh chống Mỹ.
Ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ba giai đoạn ấy nối tiếp nhau trong một chặng đường quân ngũ.
Và xuyên suốt hành trình ấy là nhiệm vụ quân y.
Một người lính, hai thời kỳ chiến tranh
Điểm đặc biệt trong câu chuyện của ông Lê Văn Kỳ là ông thuộc thế hệ đã đi qua cả hai thời kỳ chiến tranh.
Ông nhập ngũ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ và tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc.
Chiến trường thay đổi.
Địa bàn thay đổi.
Nhưng tinh thần người lính vẫn vậy.
Sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Sẵn sàng đến nơi cần đến.
Sẵn sàng bảo vệ đồng đội.
Những đồng đội trong ký ức
Với người quân y, ký ức về chiến trường thường gắn với những con người cụ thể.
Một đồng đội bị thương.
Một người lính được cứu chữa.
Một lần cùng nhau vượt qua khó khăn.
Một người bạn từng sát cánh rồi chia tay.
Những ký ức ấy theo người lính suốt nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc.
Có thể chiến trường đã bình yên.
Có thể những con đường ngày xưa đã thay đổi.
Nhưng những người từng đi qua chiến tranh vẫn nhớ.
Tháng 11 năm 1983 – ngày trở về
Đến tháng 11 năm 1983, ông Lê Văn Kỳ xuất ngũ.
Gần 11 năm trước, ông rời Văn Phú, Sầm Sơn khi còn là một thanh niên.
Giờ đây, ông trở về sau một chặng đường dài.
Ông đã đi qua những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Đã chứng kiến đất nước thống nhất.
Và tiếp tục có mặt trên chiến trường Lạng Sơn trong nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc.
Trở về từ chiến trường
Sau ngày xuất ngũ, người lính trở lại cuộc sống đời thường.
Không còn những buổi tập hợp.
Không còn những cuộc hành quân.
Không còn những ca trực nơi chiến trường.
Nhưng những gì quân đội rèn luyện vẫn theo họ suốt cuộc đời.
Đó là sự kỷ luật.
Lòng trách nhiệm.
Sự bình tĩnh.
Và đặc biệt là tình cảm dành cho đồng đội.
Đối với một người từng làm quân y, có lẽ còn có thêm một điều:
sự trân trọng đối với sự sống.
Văn Phú – nơi trở về của người lính
Cuối cùng, hành trình của người lính cũng trở về với quê hương.
Từ Văn Phú, ông đã lên đường.
Rồi sau gần 11 năm, ông lại trở về.
Nhưng người trở về không còn là chàng trai của năm 1972.
Đó là một người đã trưởng thành qua những năm tháng quân ngũ.
Mang theo những ký ức về đồng đội.
Những địa danh từng đi qua.
Những năm tháng không thể lặp lại.
Một đời quân ngũ – một nhiệm vụ âm thầm
Nhìn lại hành trình của cựu chiến binh Lê Văn Kỳ, có thể thấy những dấu mốc rõ ràng:
1955 – sinh ra tại TDP Văn Phú, Sầm Sơn.
12/1972 – nhập ngũ.
1972–1975 – tham gia trong giai đoạn cuối của kháng chiến chống Mỹ.
Sau 1975 – tiếp tục phục vụ trong quân đội.
Chiến trường Lạng Sơn – tham gia bảo vệ biên giới Việt – Trung.
11/1983 – xuất ngũ, trở về quê hương.
Gần 11 năm ấy là một phần tuổi trẻ ông dành cho quân đội.
Nhưng điều đáng nhớ không chỉ nằm ở số năm phục vụ.
Mà nằm ở những nhiệm vụ ông đã thực hiện.
Ông không phải người lính trực tiếp tạo nên tiếng súng trên chiến trường.
Ông là người đứng phía sau những người cầm súng, sẵn sàng cứu chữa họ khi họ bị thương.
Và chính những người như ông đã góp phần tạo nên sức mạnh của cả đơn vị.
Có những người lính cầm súng để bảo vệ Tổ quốc. Có những người lính mang theo túi quân y để bảo vệ những người đang cầm súng.
Cựu chiến binh Lê Văn Kỳ là một trong những người lính như vậy.
Từ Văn Phú, Sầm Sơn đến chiến trường Lạng Sơn, ông đã đi qua những năm tháng đầy thử thách của đất nước.
Hơn mười năm trong màu áo lính, ông đã dành một phần tuổi trẻ cho chiến tranh, dành sức lực và chuyên môn của mình để chăm sóc đồng đội.
Chiến tranh rồi cũng đi qua. Những tiếng súng rồi cũng lặng xuống. Nhưng hình ảnh người quân y trên chiến trường – âm thầm, bình tĩnh và luôn có mặt khi đồng đội cần – vẫn là một phần đẹp đẽ trong ký ức về thế hệ những người lính đã sống và cống hiến cho Tổ quốc.



