Người quân y và ngọn đèn nhỏ
Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới năm 1979, đơn vị ông có một nữ quân y tên là chị Hạnh. Chị không cao lớn, giọng nói lúc nào cũng nhẹ nhàng, nhưng làm việc thì nhanh và cẩn thận.
Chiếc túi thuốc của chị được sắp xếp rất gọn. Mỗi lần đơn vị di chuyển, chị luôn kiểm tra đi kiểm tra lại vì sợ thiếu một món cần thiết. Chị thường nói:
– Thuốc men không chỉ dành cho bộ đội. Gặp bà con cần giúp đỡ thì chúng ta cũng phải chăm sóc.
Một buổi tối, đơn vị đang nghỉ dưới chân núi thì có người dân chạy đến báo rằng tại nơi sơ tán có mấy cháu nhỏ bị sốt do đi đường xa và gặp mưa lạnh. Chị Hạnh lập tức khoác túi thuốc lên vai.
Ông nói:
– Đường tối, để tôi đi cùng chị.
Hai người men theo con đường nhỏ đến một căn nhà tạm. Bên trong có nhiều người già và trẻ em đang ngồi sát bên nhau. Ánh sáng chỉ có từ một ngọn đèn dầu.
Trong góc nhà, một bé gái khoảng bảy tuổi đang nằm bên mẹ. Cháu mệt và liên tục hỏi:
– Bao giờ mình được về nhà hả mẹ?
Người mẹ không biết trả lời thế nào, chỉ ôm con vào lòng.
Chị Hạnh ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi tên cháu. Bé gái đáp:
– Cháu tên Ly.
Chị mỉm cười:
– Ly có muốn nghe cô kể chuyện không?
Trong lúc kiểm tra sức khỏe cho cháu, chị kể về một chú sóc nhỏ sống trên cây cao. Một hôm mưa lớn, chú sóc phải rời tổ đến trú nhờ trong hốc đá. Chú rất nhớ ngôi nhà của mình nhưng vẫn ngoan ngoãn chờ trời yên. Khi nắng lên, chú trở về và thấy cái cây vẫn đứng đó, những chiếc lá non đang mọc ra.
Nghe đến đây, bé Ly hỏi:
– Nhà cháu rồi cũng sẽ lại có lá non phải không cô?
Chị Hạnh nắm bàn tay cháu:
– Nhất định sẽ có. Cháu phải cố gắng khỏe để còn về trồng cây trước sân nhà.
Sau khi chăm sóc các cháu, chị căn dặn người lớn giữ ấm và cho các cháu nghỉ ngơi. Trước khi rời đi, bé Ly gọi với theo:
– Cô Hạnh ơi, khi nào về nhà cháu sẽ trồng một cây đào!
Vài tuần sau, tình hình tạm ổn, bà con lần lượt trở về bản. Chị Hạnh vẫn bận rộn nên không gặp lại Ly.
Nhiều năm sau, trong một chuyến trở lại Cao Bằng, chị tìm đến ngôi làng cũ. Trước sân một ngôi nhà có cây đào lớn. Chủ nhà là một phụ nữ trung niên. Vừa nghe nhắc đến câu chuyện chú sóc, người phụ nữ ấy nhận ra ngay:
– Cô là cô Hạnh phải không? Cháu là Ly đây!
Cây đào trước sân chính là cây Ly đã trồng sau ngày trở về. Mỗi mùa xuân, cây lại nở hoa như lời hứa của cô bé năm nào.
Các cháu ạ, người quân y không chỉ giúp người khác bằng thuốc men. Sự dịu dàng, bình tĩnh và một câu nói đầy hy vọng cũng có thể giúp người đang lo sợ cảm thấy mạnh mẽ hơn.
Trong cuộc sống, khi thấy bạn buồn hoặc gặp khó khăn, các cháu hãy biết ngồi lại lắng nghe. Có khi điều bạn cần nhất chỉ là một người nói: “Đừng lo, mình ở đây và sẽ cùng bạn cố gắng.”



