Bài viết

Người ra đi tìm đường cứu nước-2C1K67VCVB

17/08/2026Đoàn phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có rất nhiều con người đã để lại những dấu ấn lớn lao, nhưng người khiến tôi ấn tượng và kính trọng nhất là Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi tìm hiểu về cuộc đời của Người, tôi đặc biệt xúc động trước câu chuyện Bác ra đi tìm đường cứu nước vào năm 1911. Đó là một quyết định tưởng như đơn giản nhưng lại mở đầu cho một hành trình dài đầy gian khổ, góp phần thay đổi vận mệnh của cả dân tộc.

Năm 1911, đất nước Việt Nam đang sống dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Nhân dân phải chịu rất nhiều áp bức, cuộc sống vô cùng khó khăn. Trước cảnh nước mất, nhà tan, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành khi ấy đã sớm có lòng yêu nước và luôn trăn trở với câu hỏi: Làm thế nào để dân tộc Việt Nam có thể thoát khỏi cảnh nô lệ?

Người từng chứng kiến nhiều phong trào yêu nước diễn ra nhưng chưa đạt được kết quả như mong muốn. Chính vì vậy, Người không lựa chọn đi theo con đường cũ mà quyết định tự mình tìm một con đường mới. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, Nguyễn Tất Thành lên con tàu Amiral Latouche-Tréville, bắt đầu cuộc hành trình ra nước ngoài tìm đường cứu nước.

Tôi nghĩ khoảnh khắc ấy chắc hẳn không hề dễ dàng. Một người thanh niên còn rất trẻ phải rời quê hương, xa gia đình và bước vào một hành trình mà chính Người cũng chưa biết sẽ kéo dài bao lâu. Người không có trong tay một kế hoạch hoàn chỉnh, cũng không biết tương lai sẽ đưa mình đến đâu. Điều Người có lúc ấy có lẽ là lòng yêu nước và quyết tâm tìm cho dân tộc một con đường thoát khỏi cảnh mất nước.

Trên hành trình ấy, Nguyễn Tất Thành đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc khác nhau để kiếm sống. Người vừa lao động vừa quan sát cuộc sống của những người dân ở các nước mình đi qua. Người muốn tận mắt nhìn thấy những điều đang diễn ra trên thế giới để hiểu vì sao các dân tộc khác có thể giành được độc lập và từ đó tìm ra con đường phù hợp với Việt Nam.

Điều khiến tôi khâm phục nhất là dù hành trình kéo dài nhiều năm với vô số khó khăn, Người vẫn không từ bỏ mục tiêu ban đầu. Người đã dành thời gian học hỏi, nghiên cứu và tìm hiểu nhiều tư tưởng khác nhau. Cuối cùng, Người tìm thấy con đường cách mạng phù hợp và từng bước chuẩn bị cho cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam.

Sau nhiều năm hoạt động ở nước ngoài, Nguyễn Ái Quốc trở về gần với Tổ quốc, trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Đến ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Người đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Từ một người thanh niên rời Bến Nhà Rồng năm nào, Người đã trở thành vị lãnh tụ đọc lời tuyên bố độc lập trước toàn thể dân tộc.

Mỗi khi nghĩ về câu chuyện ấy, tôi nhận ra rằng những điều lớn lao đôi khi bắt đầu từ một quyết định rất nhỏ: dám bước đi khi chưa biết phía trước sẽ như thế nào. Nếu ngày ấy Nguyễn Tất Thành không quyết tâm ra đi, có lẽ lịch sử Việt Nam đã có một hành trình rất khác.

Với tôi, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một nhân vật lịch sử mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí và sự kiên trì. Câu chuyện Người ra đi tìm đường cứu nước khiến tôi hiểu hơn về giá trị của độc lập, hòa bình và cuộc sống mà thế hệ trẻ hôm nay đang có. Chúng tôi không thể sống lại những năm tháng lịch sử ấy, nhưng có thể ghi nhớ, trân trọng và cố gắng sống sao cho xứng đáng với những thế hệ đã hy sinh vì Tổ quốc.

Tên bài: “Người ra đi tìm đường cứu nước”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người ra đi tìm đường cứu nước-2C1K67VCVB | Câu chuyện thời hoa lửa