Người có công giúp đỡ cách mạng

Người sĩ quan điều khiển tên lửa và chiến công trận đầu

Ký ức về những trận đánh vẫn in đậm trong tâm trí của Đại tá Nguyễn Xuân Minh, sỹ quan điều khiển Tên lửa thuộc Tiểu đoàn 62, Trung đoàn 236 anh hùng. Đặc biệt là trận đánh đầu tiên của Tiểu đoàn, đồng chí đã cùng kíp chiến đấu lập công xuất sắc, bắn rơi tại chỗ 01 chiếc máy bay trinh sát không người lái và 02 chiếc F-105.

Bắc Ninh05/03/2026Hoàng Thu Phương (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1965.
Bầu trời miền Bắc Việt Nam phủ kín bởi những đợt máy bay gầm rú của không quân Mỹ. Những đoàn phản lực lao tới, ném bom xuống các cây cầu, nhà máy và làng mạc. Cuộc chiến tranh phá hoại ngày càng khốc liệt. Nhưng trong những khu rừng và triền đồi quanh Hà Nội, một lực lượng mới đang âm thầm chuẩn bị cho trận ra quân lịch sử.

Ở một trận địa bí mật, người sĩ quan điều khiển tên lửa đứng lặng trước màn hình radar xanh nhạt. Trên đó, những chấm sáng nhỏ bé đang nhấp nháy – dấu hiệu của mục tiêu trên bầu trời. Anh đã trải qua nhiều tháng huấn luyện căng thẳng để làm chủ loại vũ khí hoàn toàn mới: tên lửa phòng không SAM-2 – thứ vũ khí mà kẻ thù tin rằng quân đội Việt Nam phải mất nhiều năm mới sử dụng được.

Trận địa hôm ấy im lặng đến lạ thường. Những bệ phóng khổng lồ được ngụy trang dưới tán cây. Các chiến sĩ đứng vào vị trí, mắt dán vào máy móc, tay sẵn sàng trên cần điều khiển. Không ai nói với ai lời nào, nhưng tất cả đều hiểu rằng: chỉ vài phút nữa thôi, lịch sử sẽ được viết.

Bỗng tiếng trực ban radar vang lên dồn dập:

“Có mục tiêu! Nhiều tốp máy bay đang bay vào!”

Những chiếc F-4 Phantom của Mỹ đang tiến vào vùng trời ở độ cao hàng nghìn mét. Chúng bay thành đội hình chặt chẽ, tự tin vì tin rằng ở độ cao ấy, pháo phòng không không thể với tới.

Người sĩ quan điều khiển tên lửa hít sâu một hơi. Anh chăm chú theo dõi đường bay của mục tiêu trên màn hình. Mọi thông số đều phải chính xác tuyệt đối: cự ly, độ cao, tốc độ.

Tiểu đoàn trưởng ra lệnh:

“Chuẩn bị phóng!”

Cả kíp chiến đấu căng mình. Một chiến sĩ quay sang nhìn người sĩ quan điều khiển. Ánh mắt họ gặp nhau trong khoảnh khắc – vừa hồi hộp, vừa quyết tâm.

“Phóng!”

Một tiếng rít xé toạc không khí.

Từ bệ phóng, quả tên lửa lao vút lên bầu trời như một mũi tên lửa khổng lồ, để lại phía sau vệt khói trắng kéo dài. Tất cả ánh mắt đều dõi theo đường bay của nó.

Trên màn hình radar, hai chấm sáng – tên lửa và mục tiêu – đang nhanh chóng tiến lại gần nhau.

Người sĩ quan điều khiển căng thẳng điều chỉnh đường bay, từng chút một. Bàn tay anh giữ chặt cần điều khiển. Nếu sai lệch chỉ một tích tắc, cơ hội sẽ mất.

Một chiến sĩ thì thầm:

“Trúng rồi… trúng rồi!”

Chỉ vài giây sau, một quầng lửa bùng lên trên bầu trời. Chiếc máy bay Mỹ trúng đạn, bốc cháy dữ dội rồi lao xuống đất.

Cả trận địa vỡ òa.

Nhưng trận chiến chưa kết thúc.

Lệnh tiếp tục phóng được ban ra. Những quả tên lửa tiếp theo rời bệ phóng, xé gió lao lên bầu trời. Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều máy bay địch bị đánh trúng. Không quân Mỹ hoàn toàn bất ngờ trước thứ vũ khí mới mà họ chưa kịp chuẩn bị đối phó.

Ngày 24 tháng 7 năm 1965, trận ra quân đầu tiên của bộ đội tên lửa phòng không Việt Nam đã bắn rơi máy bay Mỹ, mở ra một chương mới trong cuộc chiến bảo vệ bầu trời Tổ quốc.

Đối với người sĩ quan điều khiển tên lửa, khoảnh khắc quả tên lửa đầu tiên vút lên trời vẫn mãi in sâu trong ký ức. Đó không chỉ là một trận đánh, mà là niềm tự hào của cả một thế hệ – những con người bình dị đã làm nên điều tưởng như không thể.

Từ trận đánh mở màn ấy, “rồng lửa” của bộ đội tên lửa Việt Nam đã nhiều lần vươn lên bầu trời, bảo vệ Hà Nội và miền Bắc, góp phần làm thay đổi cục diện chiến tranh trên không.

Và trong ký ức của những người lính năm ấy, tiếng rít của quả tên lửa đầu tiên vẫn vang vọng như một bản hùng ca của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn