Cựu chiến binh

NGƯỜI SĨ QUAN GIỮ BÌNH YÊN BẦU TRỜI ĐẤT HÀ TĨNH

Khánh Hòa26/06/2026Lê Hoàng Nguyên (Đoàn Phường Phan Rang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI SĨ QUAN GIỮ BÌNH YÊN BẦU TRỜI ĐẤT HÀ TĨNH

Trong lịch sử hào hùng của Quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam, để mỗi cánh én bạc có thể kiêu hãnh cất cánh bay cao, làm chủ bầu trời và giáng những đòn sấm sét xuống đầu kẻ thù, có sự đóng góp vô cùng to lớn của lực lượng mặt đất. Đó là những người lính kỹ thuật hàng không – những người "bắt mạch, trị bệnh" cho máy bay chiến đấu dưới làn mưa bom bão đạn và áp lực đè nặng. Với cựu chiến binh Phạm Viết Đào (sinh năm 1958), người con của mảnh đất Hà Tĩnh kiên cường, cuộc đời binh nghiệp của chú là chặng đường dài cống hiến đầy trí tuệ và bản lĩnh thép.

Lên đường nhập ngũ giữa giai đoạn lửa đạn (Ngày 15 tháng 8 năm 1978)

Sinh ra và lớn lên trên dải đất miền Trung giàu truyền thống cách mạng, chàng thanh niên Kinh – Phạm Viết Đào bước vào tuổi đôi mươi khi đất nước vừa tiếng súng chống Mỹ chưa lâu thì biên cương hai đầu Tổ quốc lại dậy sóng. Ngày 15 tháng 8 năm 1978, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, chú chính thức khoác lên mình bộ quân phục, bước vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.

Với tư duy nhạy bén, tính cẩn trọng và niềm đam mê với máy móc, chú được tuyển chọn và đào tạo chuyên sâu trong ngành Kỹ thuật hàng không. Đây là một chuyên ngành kỹ thuật quân sự đặc chủng, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, bởi mỗi chiếc đinh ốc, mỗi đường dây điện đều quyết định đến sự an nguy của phi công và cả một khí tài vô giá của quốc gia.

Bản lĩnh người sĩ quan kỹ thuật trên các sân bay quân sự

Trở thành một kỹ sư, một người lính thợ trên sân bay, chú Phạm Viết Đào đã trải qua những năm tháng rèn luyện và làm việc vô cùng khốc liệt. Dấu mốc ngày 20 tháng 6 năm 1981 ghi nhận giai đoạn chú cùng đơn vị căng mình thực hiện nhiệm vụ bảo đảm kỹ thuật cho các biên đội chiến đấu sẵn sàng cất cánh, bảo vệ vững chắc vùng trời, vùng biển Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Dưới cái nắng cháy da người trên đường băng hay trong những đêm đông rét buốt, người sĩ quan ấy vẫn bền bỉ bám trụ bên những cánh bay. Sự tận tụy, tài năng và những đóng góp thầm lặng của chú đã được ghi nhận xứng đáng khi chú lần lượt thăng quân hàm qua các cấp bậc và đạt đến cấp vị Đại úy – một cấp bậc sĩ quan danh giá, minh chứng cho bản lĩnh và uy tín của người con đất Hà Tĩnh. Chú tiếp tục gắn bó trọn vẹn tình yêu với bầu trời cho đến năm 1993, khi hoàn thành xuất sắc sứ mệnh và nhận quyết định về Hưu theo chế độ.

Sự tri ân trọn vẹn của đất nước trong thời bình

Rời xa tiếng gầm vang của những động cơ phản lực và cuộc sống quân ngũ chính quy, Đại úy Phạm Viết Đào trở lại cuộc sống đời thường tại quê hương Hà Tĩnh. Chú mang theo tác phong nghiêm túc, tính kỷ luật cao và sự cẩn trọng của người lính kỹ thuật vào cuộc sống thường nhật, luôn là cây cao bóng cả, là tấm gương sáng cho con cháu và lối xóm noi theo.

Thời gian lùi xa, nhưng đất nước không bao giờ quên công lao của những người đã dành trọn tuổi trẻ để giữ gìn bình yên cho bầu trời Tổ quốc. Một dấu mốc ý nghĩa sâu sắc đối với chú trong cuộc sống thời bình là ngày 25 tháng 2 năm 2006 – ngày chú nhận được sự quan tâm, chi trả và thực hiện các chính sách hậu phương quân đội, tri ân trọn vẹn từ Nhà nước.

"Những cánh bay chiến đấu năm xưa đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử, quân hàm Đại úy kỹ thuật hàng không năm ấy nay đã lưu lại thành kỷ niệm vô giá, nhưng bản lĩnh và trí tuệ của chú Phạm Viết Đào vẫn mãi là ngọn lửa sáng, là niềm tự hào kiêu hãnh của gia đình và quê hương Hà Tĩnh."

Câu câu chuyện của chú Phạm Viết Đào là một minh chứng chân thực của lịch sử, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn biết ơn và trân quý giá trị của bầu trời bình yên ngày hôm nay được đổi bằng trí tuệ, mồ hôi và thanh xuân của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn