NGƯỜI SĨ QUAN GIỮ NÚI
Ở thôn Cào, nơi mây núi sà xuống từng mái nhà sàn, có một người đàn ông tóc đã điểm bạc nhưng dáng đứng vẫn thẳng tắp như cây sa mộc giữa rừng già. Đó là Hoàng Văn Viên, người dân tộc Tày, sinh năm 1958, cựu Thiếu úy – Sĩ quan dự bị của đơn vị F386.
Tuổi trẻ của ông Viên gắn với những mùa nương thơm lúa mới, với tiếng đàn tính ngân lên giữa bản. Nhưng năm 1975, khi đất nước chuyển sang giai đoạn mới, chàng trai Tày ấy đã rời nhà sàn, khoác trên mình bộ quân phục và bước vào quân ngũ.
Không chỉ là một người lính, ông được đào tạo để trở thành sĩ quan dự bị, mang trong mình trách nhiệm nặng nề hơn cả: chỉ huy, dẫn dắt, và giữ vững kỷ cương cho đơn vị.
Với cấp bậc Thiếu úy lúc bấy giờ, ông Viên từng phụ trách huấn luyện chiến sĩ trẻ, quản lý đội hình trong nhiều nhiệm vụ khác nhau. Dẫu không phải nơi bom đạn ác liệt, nhưng ông từng trải qua những tháng ngày rực lửa rèn luyện: hành quân xuyên rừng, dựng lán trong đêm tối, giải bài toán chiến thuật trên địa hình núi đá khắc nghiệt.
Có lần đơn vị hành quân gặp mưa rừng. Con suối cạn hôm trước trở thành dòng nước xiết. Nhiều chiến sĩ trẻ lo lắng.Ông Viên, lúc ấy mới ngoài đôi mươi, đứng giữa dòng nước, lấy dây buộc vào thân cây rồi chỉ huy từng người bám dây vượt qua.
Cả đơn vị sang bờ an toàn.
Một chiến sĩ trẻ bèn nói:
“Thủ trưởng Viên đứng giữa nước như cái cột mốc, nhìn mà yên tâm lạ!”
Ông chỉ cười, nước mưa hòa với mồ hôi, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên đầy trách nhiệm.
Năm 1982, sau bảy năm quân ngũ, ông trở về thôn Cào. Bản làng vẫn đơn sơ với khói bếp chiều bay lên từ mái nhà sàn, nhưng trong ông đã có một phần khác: phần ngọn lửa của người sĩ quan đã từng đứng trước tập thể, từng nhận trọng trách và từng giữ vững tinh thần thép.
Ông làm nương, trồng ngô, trồng lúa. Việc nhà, việc bản… ông làm chỉn chu như sắp xếp đội hình.
Cái nết quân đội theo ông suốt đời:
– cái cuốc để đúng chỗ,
– cái nồi úp đúng chiều,
– việc gì đã nhận thì phải làm trọn vẹn.Năm 1992, ông tham gia Hội Cựu Chiến Binh. Từ đó, ông trở thành người anh cả của không chỉ hội viên cựu chiến binh thôn Cào, mà còn của những thanh niên trong bản. Ai cần bàn chuyện gia đình, hỏi đường làm ăn, hay cần khuyên bảo, đều tìm đến ông – người nói ít nhưng điều gì đã nói thì ai cũng nghe.
Giờ đây, mỗi buổi chiều khi nắng rót vàng xuống thung lũng, người ta vẫn thấy ông Hoàng Văn Viên bước chậm rãi trước sân nhà sàn.
Dáng ông không còn dẻo dai như thuở 20, nhưng sự đĩnh đạc thì vẫn còn nguyên – như một dấu ấn không bao giờ phai của người từng là sĩ quan dự bị, Thiếu úy của F386.
Với bà con, ông Viên không chỉ là người lính cũ.
Ông là điểm tựa, là cột mốc, là người giữ vững nếp sống và khí chất của cả một thôn người Tày của xã Hùng An


