Người sĩ quan trinh sát và cuộc đấu trí trên đỉnh mây mù
Đại úy Nguyễn Thế Anh, một sĩ quan trinh sát kỳ cựu của mặt trận biên giới phía Bắc những năm 1980, vẫn nhớ như in những đêm sương mù đặc quánh bao phủ các cao điểm ở Vị Xuyên. Trong điều kiện tầm nhìn chưa đầy 2 mét, công việc của anh là phải bí mật thâm nhập vào sát tiền tuyến của đối phương để nắm bắt quy luật thay quân và tọa độ hầm pháo. Anh kể về những lần phải nằm bất động trong bụi cây rậm rạp suốt 48 tiếng đồng hồ, chịu đựng cái lạnh thấu xương và sự tấn công của lũ vắt rừng, chỉ để chờ một khoảnh khắc đối phương lơ là.
Nhiệm vụ trinh sát không chỉ đòi hỏi sự dũng cảm mà còn là một cuộc đấu trí căng thẳng. Thế Anh nhớ lại lần anh và đồng đội phát hiện ra một nhóm thám báo địch đang cố gắng luồn sâu vào phía sau trận địa của ta. Thay vì nổ súng ngay lập tức, anh đã chỉ huy anh em dàn thế trận nghi binh, dùng những chiếc mũ cối đặt trên cành cây để đánh lạc hướng hỏa lực địch, rồi bất ngờ tập kích từ phía sau. "Ở biên giới, sương mù có thể là bạn nhưng cũng có thể là kẻ thù giết người thầm lặng," anh tâm sự. Câu chuyện của anh là minh chứng cho sự mưu trí và gan góc của những người lính quân báo – những người đi trước về sau, lấy sự thầm lặng làm vũ khí để bảo vệ bình yên cho toàn tuyến phòng thủ.



