Người Song Lãng không quên
Hôm đưa anh về nghĩa trang, cả làng kéo theo như tiễn một người thân. Bà con vẫn còn nhớ hình ảnh chàng du kích gầy gò, lúc nào cũng cười và nói:
“Còn sống là còn đánh.”
Ngày nay, ở Song Lãng vẫn còn cây gạo đầu làng – nơi anh từng đứng gác, nhìn bóng giặc từ xa để báo hiệu cho dân chạy. Người dân kể rằng mỗi lần gió thổi, lá cây rung như tiếng anh gọi đồng đội.



