NGƯỜI SỐNG NHƯ ĐANG TRẢ MỘT KHOẢN NỢ KHÔNG BIẾT CHỦ
Anh sống.
Rất cẩn thận.
Không dám phung phí.
Không dám vui quá lâu.
Không dám buồn quá sâu.
Như thể…
mọi thứ anh đang có…
là vay mượn.
Một người hỏi:
– “Sao anh không sống thoải mái hơn?”
Anh cười.
Không trả lời.
Vì anh không biết…
mình đang nợ ai.
Chỉ biết…
mỗi ngày trôi qua…
là một ngày phải trả.
Một thứ gì đó.
Không tên.
Không hình.
Nhưng rất nặng.


