Người sống sót từ “tọa độ lửa”
Người sống sót từ “tọa độ lửa”
Nhắc đến chiến tranh ở Quảng Trị, người ta không thể quên những “tọa độ lửa” – nơi bom đạn trút xuống không ngừng nghỉ. Ông Nguyễn Văn Bình (sinh năm 1949, quê xã Hải Thượng, huyện Hải Lăng) là một trong những nhân chứng sống sót từ những nơi khốc liệt ấy.
Ông tham gia Thanh niên xung phong từ năm 1969, làm nhiệm vụ sửa chữa đường tại một trọng điểm trên tuyến Đường Trường Sơn. Nơi đó, ngày cũng như đêm, tiếng bom không khi nào dứt. Mặt đất bị cày xới liên tục, cây cối cháy trụi, không khí lúc nào cũng nồng mùi khói và thuốc nổ.
Một đêm năm 1972, khi ông cùng đồng đội đang làm nhiệm vụ, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Chỉ trong chốc lát, hàng loạt quả bom trút xuống. Tiếng nổ dồn dập, ánh lửa chói lòa. Ông chưa kịp phản ứng thì đã bị sức ép hất văng.
Khi tỉnh lại, xung quanh ông là một khung cảnh hoang tàn. Đất đá, cành cây đổ nát ngổn ngang. Những người đồng đội thân thiết của ông – những người vừa cùng ông làm việc cách đó ít phút – nhiều người đã mãi mãi không trở về. Nỗi đau ấy theo ông suốt cuộc đời.
Dù bị thương nặng, ông vẫn cố gắng bò ra khỏi khu vực nguy hiểm. Sau đó, ông được đồng đội tìm thấy và đưa đi cứu chữa. Điều đáng khâm phục là sau khi hồi phục, ông đã xin quay lại đơn vị, tiếp tục công việc dang dở.
Ông nói rằng, mình không thể bỏ cuộc khi còn sống, bởi còn mang theo trách nhiệm của những người đã ngã xuống. Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông vượt qua nỗi đau và tiếp tục chiến đấu đến ngày hòa bình.
Giờ đây, mỗi lần kể lại câu chuyện, giọng ông vẫn trầm xuống. Nhưng trong ánh mắt ấy không chỉ có nỗi buồn, mà còn có niềm tự hào – tự hào vì đã sống, đã cống hiến và đã giữ trọn lời hứa với đồng đội năm xưa.


