Cựu chiến binh

Người Sót Lại Chuyến Đò Xưa Đau Thương

Bài viết khắc họa chân thực về những mất mát nơi chiến trường và nỗi ám ảnh tâm lý dai dẳng của người lính khi trở về thời bình.

Hải Phòng24/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Ngày tháo balo về với gia đình, giọt nước mắt lăn dài trên gò má của mẹ. Hòa bình mang lại nụ cười cho mọi người, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt người lính cũ là những khoảng trống khó có thể lấp đầy. Đêm về, những giấc mơ lại đưa tôi quay về chiến trường xưa. Tiếng la hét, tiếng nổ chát chúa vang lên trong tâm trí khiến tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm áo. Hội chứng chấn thương tâm lý bám riết lấy tôi như một cái bóng không thể rũ bỏ. Cảm giác tội lỗi của người sống sót luôn dằn vặt tôi. Tại sao tôi lại được trở về trong khi bao đồng đội tốt đẹp hơn lại nằm lại nơi đất khách quê người? Câu hỏi ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can mỗi khi màn đêm buông xuống. Mỗi năm đến ngày thương binh liệt sĩ, thắp nén nhang cho đồng đội, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Những đau thương dần hóa thành sức mạnh, thúc đẩy tôi tiếp tục cống hiến cho xóm làng, cho sự phát triển của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn