Người sửa cầu treo giữa hai bờ vực
Trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, ở một vùng núi biên giới hiểm trở, những cây cầu treo tạm bắc qua suối sâu đóng vai trò quan trọng trong việc vận chuyển lương thực và vũ khí. Tại một đơn vị công binh dã chiến, có một người lính sinh năm 1948 phụ trách kiểm tra và sửa chữa cầu treo giữa các tuyến rừng núi.
Cây cầu chỉ được làm bằng dây cáp và ván gỗ rừng, treo lơ lửng trên vực sâu, thường xuyên bị ảnh hưởng bởi mưa lớn, gió mạnh và sạt lở đất đá. Mỗi lần qua cầu đều là một lần kiểm tra an toàn nghiêm ngặt.
Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào đầu mùa mưa năm 1976. Sau nhiều ngày mưa lớn liên tục, một đoạn neo chính của cầu bị tuột khỏi mỏm đá, khiến toàn bộ thân cầu bị nghiêng sang một bên, đe dọa chia cắt tuyến vận chuyển.
Trong khi đơn vị đang cần chuyển gấp nhu yếu phẩm và đạn dược vào căn cứ phía trong, việc cầu hỏng trở thành tình huống khẩn cấp. Không chờ đợi thêm, người lính sinh năm 1948 cùng tổ công binh lập tức có mặt tại hiện trường.
Ông trực tiếp men theo dây an toàn để tiếp cận điểm neo bị hỏng. Địa hình trơn trượt, phía dưới là vực sâu và dòng suối chảy xiết khiến mỗi bước di chuyển đều tiềm ẩn nguy hiểm.
Sau khi kiểm tra, ông phát hiện phần neo đá bị xói mòn do nước lũ, không còn đủ độ bám để giữ dây cáp. Trong điều kiện không có thiết bị chuyên dụng, ông cùng đồng đội dùng đá lớn, cọc gỗ và dây rừng gia cố lại điểm neo tạm thời.
Có lúc gió mạnh làm cầu rung lắc dữ dội, khiến việc đứng vững trở nên rất khó khăn. Nhưng ông vẫn kiên trì bám dây, vừa giữ an toàn cho bản thân vừa chỉ huy nhóm công binh hoàn thiện việc sửa chữa.
Sau nhiều giờ nỗ lực, cây cầu treo tạm được cố định trở lại, đủ an toàn để các đoàn vận chuyển tiếp tục qua lại, không làm gián đoạn nhiệm vụ của đơn vị.
Một đồng đội sau này nhớ lại:
“Hôm đó mà cầu không sửa kịp thì cả tuyến bị tắc. Anh ấy làm rất chắc chắn và bình tĩnh.”
Còn người lính ấy chỉ nói:
“Cầu còn đứng là đường còn thông.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người sửa cầu treo giữa vực sâu vẫn được nhắc lại như một ký ức không quên. Không phải chiến công ồn ào, mà là sự gan dạ, tỉ mỉ và trách nhiệm trong những khoảnh khắc nguy hiểm đã góp phần giữ vững mạch vận chuyển của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.



