Người Sửa Đèn Giữa Đêm Biên Giới
Ông Phạm Văn Phương, sinh năm 1957, thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Là người con của miền quê Nam Bộ, ông mang trong mình sự chân chất, cần cù và tinh thần trách nhiệm của những người sống trong thời kỳ bảo vệ Tổ quốc. Đầu những năm 1980, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới Tây Nam. Công việc của ông là phụ trách bảo quản và sửa chữa hệ thống điện, đèn chiếu sáng trong doanh trại. Thời điểm ấy, điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn, điện chỉ được cấp theo giờ từ máy phát nhỏ của đơn vị. Những bóng đèn trong doanh trại không chỉ phục vụ sinh hoạt mà còn giúp anh em thuận tiện trong trực gác, nấu ăn, học tập và xử lý công việc vào ban đêm. Ông Phạm Văn Phương gần như lúc nào cũng mang theo dụng cụ sửa điện bên mình. Có hôm vừa ăn cơm xong đã phải chạy đi sửa dây điện bị đứt, có đêm mưa lớn vẫn cầm đèn pin đi kiểm tra hệ thống vì sợ mất điện giữa doanh trại. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1984. Đêm hôm ấy, doanh trại đang sinh hoạt thì một cơn giông lớn bất ngờ kéo đến. Gió mạnh làm cây ngã đè lên đường dây điện nối từ máy phát vào khu nhà ở khiến toàn bộ khu vực chìm trong bóng tối. Trong lúc đó, đơn vị còn nhiều anh em đang trực và chuẩn bị cho nhiệm vụ sáng hôm sau. Nếu không khắc phục kịp thời, việc sinh hoạt và công tác sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Không chần chừ, ông Phạm Văn Phương mang theo đèn pin và dụng cụ sửa chữa đi kiểm tra giữa trời mưa lớn. Con đường đất trơn trượt, gió mạnh liên tục quật vào người khiến việc di chuyển vô cùng vất vả. Sau khi phát hiện đoạn dây bị cây đè đứt, ông cùng đồng đội phải dùng cưa tay dọn cây chắn ngang đường rồi nối lại đường dây trong điều kiện mưa vẫn chưa dứt. Khó khăn hơn là nước mưa khiến việc thao tác với dây điện rất nguy hiểm. Ông cẩn thận lau khô từng đoạn dây rồi mới tiến hành nối lại để bảo đảm an toàn cho cả đơn vị. Suốt gần hai giờ đồng hồ giữa đêm tối, ông kiên trì sửa chữa đến khi ánh đèn trong doanh trại sáng trở lại. Khi những bóng đèn bật lên giữa màn mưa, anh em trong đơn vị ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Hồi đó mất điện giữa mùa mưa là rất cực. Nhờ anh Phương mà doanh trại lúc nào cũng cố gắng giữ được ánh sáng cho anh em.” Nhắc về chuyện năm xưa, ông Phạm Văn Phương chỉ cười giản dị: “Mình chỉ nghĩ làm sao để anh em sinh hoạt thuận lợi hơn thôi.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Phạm Văn Phương vẫn còn đọng mãi trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là sự tận tụy, trách nhiệm và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị phía sau tuyến đầu. Câu chuyện về người sửa đèn giữa đêm biên giới là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những đêm mưa lặng lẽ nối lại đường dây điện, giữ ánh sáng cho doanh trại đã góp phần tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho đồng đội nơi biên giới bảo vệ Tổ quốc.



