NGƯỜI SỬA ĐỒNG HỒ
Con phố nhỏ nằm bên bờ sông chỉ có duy nhất một cửa hiệu sửa đồng hồ. Tấm biển gỗ đã cũ, dòng chữ "Hiệu sửa đồng hồ Thành Tín" mờ dần theo năm tháng. Người chủ là ông Nguyễn Thành – một người thợ nổi tiếng vì đôi tay khéo léo và sự kiên nhẫn hiếm có.
Ông thường nói với học nghề:
"Đồng hồ hỏng không phải vì thời gian dừng lại. Chỉ là bánh răng của nó cần được đặt đúng chỗ."
Năm 1967, chiến tranh lan tới thị xã.
Người dân sơ tán.
Nhiều cửa hàng đóng cửa.
Riêng tiệm sửa đồng hồ của ông vẫn sáng đèn mỗi tối.
Nhưng khách của ông giờ không còn là những người mang đồng hồ đến để xem giờ đi chợ hay đi làm.
Đó là những cán bộ, y sĩ, điện báo viên, lái xe và chiến sĩ giao liên.
Trong chiến tranh, chiếc đồng hồ không phải món trang sức.
Nó là công cụ.
Một đoàn xe phải xuất phát đúng phút quy định.
Một ca phẫu thuật dã chiến phải tính từng giây.
Một cuộc gặp bí mật chỉ cần chậm vài phút cũng có thể lỡ kế hoạch.
Thế nhưng linh kiện thay thế gần như không còn.
Ông Thành phải tháo một chiếc đồng hồ hỏng để cứu chiếc khác.
Có khi phải tự mài từng bánh răng bằng tay.
Có khi mất cả đêm chỉ để chỉnh lại một chiếc kim giây.
Một lần, một cán bộ trẻ mang đến chiếc đồng hồ Liên Xô đã vỡ mặt kính.
Anh nói:
"Ngày mai tôi phải lên đường. Nếu không sửa kịp cũng không sao."
Ông Thành nhận chiếc đồng hồ mà không hỏi thêm điều gì.
Suốt đêm ấy, ông ngồi dưới ánh đèn dầu, mài từng chi tiết, cắt một mảnh kính từ chiếc đồng hồ cũ đã bỏ đi rồi lắp lại.
Đến sáng, chiếc đồng hồ chạy trở lại.
Ông trao đồng hồ cho người cán bộ.
Anh hỏi:
"Bao nhiêu tiền, bác?"
Ông chỉ mỉm cười:
"Khi nào đất nước yên bình, nếu còn nhớ thì ghé uống với tôi một chén trà."
Người cán bộ ấy không bao giờ quay lại.
Nhiều năm sau, một người phụ nữ dắt theo cậu con trai đến cửa hiệu.
Bà đặt lên bàn chiếc đồng hồ đã cũ.
Kim đồng hồ vẫn chạy.
Bà nghẹn ngào:
"Đây là đồng hồ của chồng tôi. Anh ấy kể trước ngày lên đường có một người thợ đã thức trắng đêm để sửa. Anh ấy hy sinh, nhưng chiếc đồng hồ này vẫn được đồng đội giữ lại và gửi về gia đình."
Ông Thành lặng lẽ cầm chiếc đồng hồ.
Ông không sửa gì.
Ông chỉ lên dây cót thật nhẹ.
Tiếng "tích... tắc..." lại đều đặn vang lên trong căn phòng nhỏ.
Ông nói với cậu bé:
"Cha cháu đã giữ gìn nó rất cẩn thận."
Cậu bé áp tai vào mặt đồng hồ.
Lần đầu tiên trong đời, em nghe được âm thanh mà cha mình từng nghe.
Năm tháng trôi qua, phố xá đổi thay.
Tiệm sửa đồng hồ đóng cửa khi ông Thành qua đời.
Gia đình không bán những chiếc đồng hồ cũ còn lại mà trao tặng cho bảo tàng địa phương.
Trong số đó, chiếc đồng hồ có mặt kính được cắt thủ công được đặt ở vị trí trang trọng nhất.
Tấm biển giới thiệu không ghi giá trị của hiện vật, chỉ có một dòng ngắn:
"Có những người không làm cho thời gian trôi nhanh hơn. Họ chỉ âm thầm giữ để thời gian không dừng lại."
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ ấy vẫn như nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng, phía sau mỗi chiến thắng là biết bao con người bình dị. Họ không cầm súng, không xuất hiện trên những trang sử lớn, nhưng bằng đôi bàn tay và lòng tận tụy, họ đã góp phần giữ cho từng nhịp sống, từng cuộc hẹn và từng hy vọng tiếp tục chuyển động.
Bởi đôi khi, điều quý giá nhất mà một người có thể gìn giữ không chỉ là một chiếc đồng hồ, mà là niềm tin rằng sẽ có một ngày thời gian được đo bằng tiếng cười của hòa bình, chứ không còn bằng từng phút giây giữa khói lửa chiến tranh.



