NGƯỜI SỬA GIÀY CHO BỘ ĐỘI HÀNH QUÂN
Những đôi giày rách nát được vá lại vội vàng, giúp bộ đội tiếp tục những chặng hành quân dài xuyên rừng núi.
Ông Phương mang theo một túi đồ nghề nhỏ: búa, kim, đinh, vài mảnh da cũ. Mỗi khi đơn vị dừng chân, ông ngồi xuống, sửa giày cho từng người. Những đôi giày mòn đế, rách gót được ông vá lại chắc chắn nhất có thể.
Ông hiểu rằng, giày rách không chỉ gây đau chân, mà còn làm chậm đội hình. Có hôm, ông sửa giày đến khuya, tay phồng rộp, mắt mờ đi vì thiếu sáng. Nhưng sáng hôm sau, ông lại tiếp tục.
Nhiều người chỉ nhớ ông là “bác thợ giày”, không biết tên. Nhưng nhờ những đôi giày được sửa vội ấy, họ vượt qua được những cung đường khắc nghiệt.
Sau hòa bình, ông trở về làng, mở lại tiệm sửa giày nhỏ. Những năm tháng vá giày giữa rừng vẫn là phần ký ức ông trân trọng nhất của đời mình.



