Người Sửa Máy Nổ Giữa Đồng Biên Giới
Ông Huỳnh Văn Vĩnh Lộc, sinh năm 1964, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Sinh ra tại vùng quê miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống lao động vất vả, với tiếng máy nổ trên đồng ruộng và những ngày mưu sinh nơi vùng sông nước. Những năm giữa thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều thử thách, ông tham gia lực lượng phục vụ kỹ thuật tại một đơn vị đóng quân gần vùng biên giới. Công việc chính của ông là sửa chữa máy nổ, máy bơm nước và các thiết bị cơ khí phục vụ sinh hoạt cũng như tăng gia sản xuất của đơn vị. Ngày ấy, điều kiện nơi đóng quân còn thiếu thốn. Nhiều máy móc đã cũ kỹ nhưng vẫn phải hoạt động liên tục để phục vụ việc bơm nước, phát điện và vận chuyển lương thực. Vì vậy, những người thợ kỹ thuật như ông Huỳnh Văn Vĩnh Lộc giữ vai trò rất quan trọng phía sau tuyến đầu. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1986. Hôm đó, khu tăng gia của đơn vị đứng trước nguy cơ mất trắng vì hệ thống máy bơm nước bất ngờ hỏng nặng giữa lúc nắng hạn kéo dài. Các luống rau và ruộng trồng lương thực bắt đầu khô héo, trong khi nguồn tiếp tế từ bên ngoài gặp nhiều khó khăn. Nếu không sửa được máy bơm kịp thời, cả đơn vị sẽ thiếu rau xanh và nguồn nước tưới trong nhiều ngày. Ngay khi nhận tin, ông Huỳnh Văn Vĩnh Lộc lập tức có mặt tại khu vực đặt máy. Sau khi kiểm tra, ông phát hiện phần trục quay bên trong đã bị mòn nặng, trong khi đơn vị lại không có phụ tùng thay thế. Giữa cái nắng gay gắt của vùng biên, ông vẫn kiên trì tháo rời từng bộ phận máy, tận dụng những chi tiết cũ còn dùng được để sửa chữa tạm thời. Đôi tay dính đầy dầu nhớt và bụi sắt, nhưng ông gần như không nghỉ ngơi suốt nhiều giờ liền. Điều khó khăn hơn là chiếc máy quá cũ, mỗi lần khởi động đều phát ra tiếng rung mạnh rồi tắt hẳn. Có lúc tưởng như không thể sửa được nữa, nhưng ông vẫn động viên đồng đội tiếp tục hỗ trợ vì “còn nước còn tát”. Đến chiều muộn, sau nhiều lần thử máy, tiếng động cơ cuối cùng cũng nổ giòn trở lại. Dòng nước từ con mương bắt đầu chảy mạnh vào khu tăng gia giữa tiếng reo vui của mọi người. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Lộc không thức cả ngày sửa máy thì chắc vườn rau và ruộng của đơn vị đã khô hết”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Huỳnh Văn Vĩnh Lộc chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ làm sao sửa cho máy chạy lại để anh em còn có rau, có nước sinh hoạt”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người thợ máy năm ấy vẫn còn được nhiều đồng đội nhắc nhớ. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công vang dội, mà là tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy trong những công việc thầm lặng phía sau tuyến đầu. Câu chuyện về người sửa máy nổ giữa đồng biên giới là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm góp sức bằng đôi bàn tay lao động giản dị. Chính từ những giờ phút miệt mài bên chiếc máy cũ kỹ, từ tinh thần không bỏ cuộc trước khó khăn, họ đã góp phần giữ vững cuộc sống và tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội nơi biên cương đất nước.



