NGƯỜI SỬA NHỮNG BỨC ẢNH CŨ
NGƯỜI SỬA NHỮNG BỨC ẢNH CŨ
Trong một con phố nhỏ có một cửa hàng chẳng treo biển hiệu.
Chủ cửa hàng là ông Thành.
Ông chỉ làm một việc:
Sửa những bức ảnh cũ.
Một ngày, một cô gái mang đến một tấm ảnh đã nhàu.
Trong ảnh có ba người.
Một người phụ nữ.
Một cậu bé.
Và một người đàn ông bị mờ gần hết khuôn mặt.
Cô hỏi:
“Chú có thể sửa người này rõ lại không?”
Ông Thành nhìn rất lâu.
“Có thể.”
“Bao lâu?”
“Ba ngày.”
Ba ngày sau, cô quay lại.
Người đàn ông trong ảnh đã rõ khuôn mặt.
Cô gái nhìn tấm ảnh, mắt đỏ lên.
“Đẹp quá…”
Ông Thành hỏi:
“Cha cháu à?”
Cô gật đầu.
“Cháu chưa từng nhìn rõ mặt ông ấy.”
Ông Thành không lấy tiền.
Cô gái ngạc nhiên:
“Bao nhiêu vậy chú?”
“Không cần.”
“Nhưng…”
“Cứ giữ lấy.”
Từ hôm đó, cô thường ghé cửa hàng.
Cô phát hiện ông Thành luôn giữ một bức ảnh úp trên bàn.
Một lần, cô hỏi:
“Chú không sửa ảnh của mình sao?”
Ông im lặng.
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì người trong ảnh không còn cần nhìn rõ nữa.”
Cô gái tò mò.
Một hôm, ông cuối cùng cũng lật bức ảnh lên.
Trong ảnh là một cậu bé đứng cạnh một người phụ nữ.
Ông Thành nói:
“Mẹ chú.”
“Bà mất rồi ạ?”
“Ừ.”
“Ảnh bị hỏng sao?”
Ông lắc đầu.
“Không.”
“Vậy sao chú không sửa?”
Ông nhìn tấm ảnh.
“Vì chú sợ sửa xong rồi…”
Ông cười nhẹ.
“…chú sẽ nhận ra mình đã quên mất khuôn mặt bà.”
Cô gái không nói gì.
Ngày hôm sau, cô quay lại.
Trên tay là một tấm ảnh mới được in.
Là ảnh mẹ ông Thành.
“Cháu tìm được trong kho lưu trữ của làng.”
Ông cầm lấy.
Đôi tay run nhẹ.
Lần đầu tiên, ông mở hộp dụng cụ.
Ông tự sửa bức ảnh.
Không ai biết ông đã làm bao lâu.
Chỉ biết khi hoàn thành, ông ngồi trước bức ảnh rất lâu.
Rồi mỉm cười.
“Đúng là bà ấy.”
Sau hôm đó, cửa hàng có thêm một tấm biển nhỏ:
“Ảnh cũ có thể sửa. Ký ức thì không.”
Nhiều năm sau, cô gái trở thành nhiếp ảnh gia.
Cô vẫn thường quay lại thăm ông.
Một ngày, cô hỏi:
“Chú nghĩ ảnh quan trọng đến vậy sao?”
Ông lắc đầu.
“Không.”
“Vậy cái gì quan trọng?”
Ông nhìn những bức ảnh treo kín trên tường.
“Người trong ảnh.”
Ông qua đời vào một buổi sáng mùa đông.
Cửa hàng đóng cửa.
Nhưng trên bàn vẫn còn một bức ảnh chưa sửa.
Một cậu bé ôm mẹ.
Ở góc ảnh có dòng chữ ông viết:
“Có những khuôn mặt không cần rõ nét.”
“Chỉ cần nhìn thấy là biết mình từng được yêu thương.”


