NGƯỜI TÀI XẾ "LÁI XE KHÔNG KÍNH" TRƯỜNG SƠN

Hình ảnh những chiếc xe tải "không có kính, không có đèn" văng bom đạn lao đi trên đường Trường Sơn đã trở thành biểu tượng độc đáo của thơ ca và lịch sử kháng chiến chống Mỹ. Câu chuyện về các tài xế thuộc Tiểu đoàn 759 kiên cường cầm lái những chiếc xe biến dạng vì bom đạn đã khắc họa khí chất hiên ngang của tuổi trẻ thời hoa lửa.
Tiểu đoàn 759 Vận tải quân sự nhận nhiệm vụ chở đạn pháo chi viện cho chiến trường miền Nam qua các tọa độ chết như đèo Pha Đinh, Ngã ba Đồng Lộc. Máy bay Mỹ liên tục dội bom phá, bom bi khiến phần lớn kính chắn gió của các xe tải bị vỡ nát, mui xe rách bạt, thân xe chằng xịt vết mảnh pháo.
Lái xe không kính chắn gió là một thử thách khủng khiếp. Bụi đường Trường Sơn mù mịt xộc thẳng vào mắt làm cay xè, gió rừng gầm rít quật thẳng vào mặt lạnh buốt, mùa mưa thì nước mưa xối xả làm nhòe tầm nhìn.
Thế nhưng các tài xế như Nguyễn Văn Tình, Trần Văn Thông vẫn điềm tĩnh tháo chiếc khăn tay quấn quanh đầu, đeo kính bảo hộ bụi rồi nhấn ga cho xe lao đi. Họ mỉm cười đùa vui giữa lằn ranh sinh tử: "Không có kính ừ thì có bụi / Bụi phun tóc trắng như người già...".
Nhiều đêm pháo sáng Mỹ treo lơ lửng trên đầu, kính xe vỡ tàn tành nhưng tay lái vẫn vững vàng. Các anh cảm nhận mặt đường bằng bản năng, đưa hàng vạn tấn đạn dược cập bến an toàn.
Những chiếc xe không kính và các tài xế kiên cường trên đường Trường Sơn đã trở thành cảm hứng bất tận cho bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Ý chí hiên ngang và tinh thần lạc quan chiến thắng cái chết của các anh mãi là niềm tự hào của thế hệ thời hoa lửa.



