Khác

NGƯỜI THÁI BÌNH GIỮA CHIẾN DỊCH JUNCTION CITY 1967 – KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH VÀ NHỮNG DÒNG NHẬT KÝ GIỮA BOM ĐẠN

Câu chuyện tái hiện ký ức của một người lính quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) trực tiếp chiến đấu trong chiến dịch Junction City năm 1967 – chiến dịch càn quét lớn nhất của quân đội Mỹ tại miền Nam Việt Nam. Xen kẽ trong ký ức là những trang nhật ký viết vội giữa bom đạn, phản ánh chân thực đời sống, tâm tư, nỗi sợ, niềm tin và nhân cách của người lính Việt Nam trong thời hoa lửa.

Hưng Yên24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu không có cuốn nhật ký ấy, có lẽ ký ức về Junction City trong ông Nguyễn Văn Thiện chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc, mờ dần theo tuổi tác. Nhưng chính những dòng chữ nhỏ, nghiêng nghiêng, được viết trong ánh đèn dầu rừng hoặc dưới hầm chữ A ẩm ướt, đã giữ lại cho ông – và cho hậu thế – một chiến trường sống động bằng con chữ, nơi con người hiện lên rõ hơn bom đạn.

1. TỪ LÀNG QUÊ THÁI BÌNH ĐẾN MIỀN ĐẤT LỬA

Nguyễn Văn Thiện sinh năm 1946, lớn lên ở vùng quê lúa Đông Hưng – nơi đất thấp, ruộng sâu, con người quen chịu đựng và bền bỉ. Những năm đầu thập niên 1960, làng quê ông yên bình nhưng không tách rời chiến tranh. Tin tức từ miền Nam vọng về qua loa truyền thanh, qua những bức thư thấm mồ hôi của thanh niên nhập ngũ trước đó.

Năm 1965, vừa tròn mười chín tuổi, ông Thiện lên đường. Ngày rời quê, ông mang theo ba thứ:
– Một bộ quần áo nâu
– Một cuốn sổ nhỏ
– Và lời dặn của mẹ: “Có sống có chết cũng phải nhớ mình là người quê lúa.”

Cuốn sổ ấy trở thành nhật ký.

2. JUNCTION CITY – NƠI BOM ĐẠN KHÔNG NGỦ

Đầu năm 1967, đơn vị ông hành quân vào Đông Nam Bộ, tham gia đối phó chiến dịch Junction City – cuộc càn quét quy mô chưa từng có của quân đội Mỹ, với hàng chục nghìn binh lính, xe tăng, pháo hạng nặng và B-52 rải thảm.

Trong nhật ký, ông Thiện ghi:

“Rừng Tây Ninh dày, nắng gắt. Trực thăng như đàn ong sắt. Đêm không còn đêm, ngày không còn ngày.”

Đó không phải là câu văn trau chuốt, mà là nhịp thở của chiến trường.

Mỗi ngày, người lính phải đối mặt với bom đạn, sốt rét, thiếu nước, thiếu gạo. Nhưng điều khắc nghiệt nhất không phải cái chết, mà là sự chờ đợi cái chết – khi B-52 gầm rú trên đầu, không ai biết quả bom nào sẽ rơi xuống hầm mình.

3. NHẬT KÝ – CÁCH NGƯỜI LÍNH GIỮ LẠI NHÂN TÍNH

Trong hoàn cảnh ấy, viết nhật ký là một hành động liều lĩnh. Ánh đèn có thể lộ vị trí. Thời gian nghỉ hiếm hoi. Nhưng ông Thiện vẫn viết.

“Viết để nhớ mặt anh em. Viết để mai nếu không còn, người ta biết mình đã từng sống.”

Những trang nhật ký không chỉ ghi chiến sự. Chúng ghi:

  • Một bữa cơm chia nhau nắm muối

  • Một đồng đội ngã xuống không kịp trăn trối

  • Một buổi tối yên hiếm hoi nghe tiếng côn trùng thay cho tiếng bom

  • Giữa chiến dịch Junction City, khi vòng vây ngày càng siết chặt, cuốn nhật ký trở thành chỗ dựa tinh thần. Nó giúp người lính nhớ rằng ngoài chiến tranh còn có quê nhà, có ruộng lúa, có mẹ già chờ con.

    4. KHI SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT CHỈ CÁCH NHAU MỘT DÒNG CHỮ

    Một trận càn lớn. Máy bay dội bom liên tục. Đơn vị phải tản ra rừng sâu. Trong lúc di chuyển gấp, ba lô của ông Thiện bị rách. Cuốn nhật ký rơi lại.

    Trong nhật ký, trang cuối cùng còn đọc được là:

    “Nếu ngày mai không viết tiếp, mong ai đó đọc được mà hiểu: chúng tôi chiến đấu không phải vì hận thù.”

    Ông Thiện sống sót. Nhưng cuốn nhật ký thì mất.

    Suốt nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn day dứt. Không phải vì mất một vật kỷ niệm, mà vì những đồng đội đã nằm lại chỉ còn sống trong đó.

    5. SÁU MƯƠI NĂM SAU – KÝ ỨC TRỞ VỀ

    Sáu mươi năm trôi qua. Đất nước đổi thay. Ông Thiện trở về quê, làm ruộng, nuôi con, sống như một người nông dân bình thường ở xã Đông Hưng, tỉnh Hưng Yên ngày nay.

    Rồi một ngày, ông được báo tin: cuốn nhật ký của ông được tìm thấy tại Mỹ, qua các cựu binh và tổ chức nhân đạo. Những dòng chữ Việt đã vượt đại dương, vượt thời gian, để quay lại.

    Khi cầm cuốn nhật ký, ông không nói lời nào rất lâu.

    “Như gặp lại chính mình lúc hai mươi tuổi.” – ông nói.

    6. JUNCTION CITY TRONG KÝ ỨC NGƯỜI Ở LẠI

    Giờ đây, khi nhắc đến Junction City, ông Thiện không nói nhiều về chiến thắng hay tổn thất. Ông nói về con người.

    – Về anh tiểu đội trưởng hy sinh khi vừa nhắc đến mẹ
    – Về người lính trẻ chưa kịp viết tên mình vào nhật ký
    – Về những người Mỹ ở phía bên kia chiến tuyến, cũng có nhật ký, cũng nhớ nhà

    Cuốn nhật ký của ông, được Tuổi Trẻ News nhắc đến, không chỉ là tư liệu chiến tranh. Nó là bằng chứng rằng giữa cơn lốc bạo lực, con người vẫn cố giữ lấy phần người của mình.

    7. THÔNG ĐIỆP GỬI LẠI CHO HÔM NAY

    Ở tuổi gần tám mươi, ông Nguyễn Văn Thiện coi mình chỉ là một nhân chứng nhỏ. Nhưng câu chuyện của ông là câu chuyện của hàng triệu người lính Việt Nam – những người không tên trong sách giáo khoa, nhưng có tên trong lịch sử sống.

    “Viết lại để không ai quên. Không phải để nuôi thù, mà để biết quý hòa bình.”

    Giữa thời bình, cuốn nhật ký Junction City nằm yên trong căn nhà nhỏ ở xã Đông Hưng, tỉnh Hưng Yên. Nó không còn là kỷ vật cá nhân, mà là lời nhắc nhở cho các thế hệ sau về cái giá của độc lập.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn