Cựu chiến binh

Người Thầm Lặng Của Hậu Cần Quân Khu 9

Công tác Y tá Hậu cần thời chiến không chỉ đòi hỏi kiến thức chuyên môn mà còn cần tinh thần thép để đối mặt với sự thiếu thốn, hiểm nguy và những thương tật đau lòng của đồng đội. Trung sĩ Thụy đã làm việc không mệt mỏi, đảm bảo sức khỏe cho đơn vị, giữ vững sự ổn định tinh thần cho các chiến sĩ.

Đồng Tháp08/12/2025Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc (Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chàng thanh niên Võ Trường Thụy, sinh năm 1965, là một trong những thanh niên ưu tú đã tạm gác lại việc học lớp 9/12 để nhập ngũ vào tháng 3 năm 1983.

Anh được phân công về một trong những bộ phận quan trọng nhất: Cục Hậu cần Quân khu 9 (HC QK9). Khác với đồng đội cầm súng chiến đấu, nhiệm vụ của Thụy mang tính chất cứu mạng, đó là làm Y tá. Suốt hơn bốn năm tại ngũ (từ 3/1983 đến 6/1987), anh là một phần của mạch máu tiếp vận, đảm bảo sức khỏe và sinh mạng cho các đơn vị chiến đấu của Quân khu 9.

Cuộc sống của Y tá Võ Trường Thụy không hề yên tĩnh. Có một lần, anh cùng đồng đội phải khẩn trương đưa một lô thuốc kháng sinh và băng gạc lớn đến một đơn vị đang bị sốt rét rừng và thương vong. Đường đi trắc trở, mưa lớn khiến tuyến đường vận chuyển bị chia cắt, xe không thể qua được.

Không chần chừ, Võ Trường Thụy, dù mang vác nặng nề dụng cụ y tế, đã cùng các đồng chí Hậu cần khác vượt bộ hàng chục cây số đường rừng. Họ phải đi xuyên đêm, cố gắng giữ gìn vật tư y tế khô ráo và nguyên vẹn. Khi đến nơi, sự có mặt kịp thời của anh và lô thuốc đã cứu sống và giúp ổn định tình hình sức khỏe cho hàng chục chiến sĩ. Đây là minh chứng cho tinh thần "Hậu cần không bao giờ lùi bước", một kỷ niệm không thể nào quên về sự cống hiến âm thầm của người lính quân y.

Tháng 6 năm 1987, Võ Trường Thụy hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ và được xuất ngũ với quân hàm Trung sĩ (H2). Cấp bậc Trung sĩ này là sự ghi nhận xứng đáng cho sự tận tâm và trách nhiệm của anh Y tá thuộc Cục Hậu cần Quân khu 9, người đã âm thầm giữ vững huyết mạch cho tuyến đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn