Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGƯỜI THÂN NHÂN LẶNG LẼ BÊN TÊN ANH

TP. Hồ Chí Minh27/08/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5 năm 1964, đám cưới đơn sơ của người công nhân điện Nguyễn Văn Trỗi và cô gái trẻ Phan Thị Quyên diễn ra ấm áp giữa lòng Sài Gòn. Nhưng hạnh phúc ấy chỉ kéo dài vỏn vẹn 19 ngày. Anh bị địch bắt khi đang thực hiện nhiệm vụ đặt mìn ở cầu Công Lý nhằm tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp Mỹ.

Trong suốt những ngày tháng anh bị giam cầm và tra tấn dã man trong khám Chí Hòa, người vợ trẻ kiên cường vượt qua muôn vàn sức ép từ kẻ thù, liên tục tìm cách thăm nuôi và tiếp thêm tinh thần giữ vững khí tiết cho anh. Ngày 15 tháng 10 năm 1964, tiếng súng ở pháp trường Chí Hòa vang lên, người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi hy sinh khi tuổi đời mới hai mươi tư, để lại lời hô bất tử "Hãy nhớ lấy lời tôi!".

Biến đau thương thành hành động, người thân nhân duy nhất gắn bó cuộc đời ngắn ngủi cùng người anh hùng—chị Phan Thị Quyên—không gục ngã trước mất mát quá lớn. Chị quyết định tiếp nối con đường dở dang của chồng, dấn thân vào hoạt động cách mạng nội đô, rồi được đoàn thể đưa ra căn cứ và ra miền Bắc học tập. Suốt những năm tháng chiến tranh cho đến khi hòa bình lập lại, chị vẫn lặng lẽ sống kiên trung, giữ trọn vẹn ký ức cùng phẩm chất cao đẹp của người bạn đời liệt sĩ.

Cuộc đời của chị Phan Thị Quyên cùng hàng triệu thân nhân liệt sĩ trên khắp đất nước là nốt trầm thiêng liêng trong bản hùng ca dân tộc. Họ không trực tiếp cầm súng trên trận địa, nhưng đã gánh trên vai nỗi đau chiến tranh, biến ký ức về những người đã nằm xuống thành sức mạnh tiếp nối ngọn lửa cách mạng cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn