NGƯỜI THANH NIÊN BÊN BẾN ĐÒ SÔNG CHU
Mùa hè năm 1970, nắng trải vàng trên những bãi bồi ven sông Chu. Khi ấy, Trịnh Văn Khang vừa bước sang tuổi mười chín. Gia đình ông sống bằng nghề nông, ngoài những lúc làm đồng, ông còn giúp cha chèo đò đưa bà con qua sông. Bến đò nhỏ nằm dưới gốc đa già là nơi gắn bó với tuổi thơ ông. Từ sáng sớm đến chiều muộn, tiếng mái chèo khua nước đã trở thành âm thanh quen thuộc của cuộc sống thường ngày. Những chuyến đò chở học sinh đến trường, chở nông dân ra đồng và chở những người lính đi qua quê hương để vào Nam chiến đấu. Mỗi lần nhìn các đoàn quân hành quân qua làng, trong lòng chàng trai trẻ lại dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Những bộ quân phục màu xanh, những bước chân mạnh mẽ và ánh mắt quyết tâm của người lính khiến ông càng thêm khâm phục. Một buổi chiều cuối tháng Sáu, giấy gọi nhập ngũ được gửi về tận nhà. Người cha cầm tờ giấy trên tay thật lâu rồi đặt xuống bàn. Ông không nói nhiều, chỉ lặng lẽ châm điếu thuốc lào. Còn mẹ thì quay mặt đi lau vội dòng nước mắt. Riêng Trịnh Văn Khang cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Ông hiểu rằng ngày lên đường đã đến. Từ hôm nhận giấy báo, ngày nào ông cũng tranh thủ ra bến đò làm việc cùng cha. Ông muốn được nhìn thật kỹ từng góc quê hương trước khi xa nhà. Buổi sáng cuối cùng trước ngày nhập ngũ, sương còn phủ trắng mặt sông. Hai cha con lại chèo chuyến đò đầu tiên trong ngày. Dòng nước lững lờ trôi dưới mái chèo quen thuộc. Người cha bất ngờ lên tiếng: – Đời cha chưa làm được điều lớn lao cho đất nước. Con đi lần này phải sống xứng đáng nhé. Nghe lời dặn ấy, ông Khang chỉ khẽ gật đầu. Chiều hôm đó, bà con trong xóm đến nhà động viên người thanh niên sắp lên đường. Những lời căn dặn chân thành, những cái bắt tay thật chặt và cả những ánh mắt tin tưởng khiến ông càng thêm quyết tâm. Sáng hôm sau, lễ giao quân được tổ chức tại sân vận động huyện. Khắp nơi rợp bóng cờ đỏ sao vàng. Tiếng trống, tiếng loa và những bài hát cách mạng vang lên hào hùng. Khi đoàn quân chuẩn bị xuất phát, ông ngoái nhìn lần cuối về phía gia đình. Giữa đám đông, ông thấy mẹ đang đứng cạnh cha. Người mẹ cố mỉm cười nhưng đôi mắt đỏ hoe. Chiếc xe chở tân binh từ từ lăn bánh. Qua ô cửa kính, hình ảnh quê hương dần lùi lại phía sau. Cánh đồng lúa, hàng tre đầu làng và cả bến đò bên dòng sông Chu cũng nhỏ dần rồi khuất hẳn. Ông Khang biết rằng phía trước là những năm tháng đầy thử thách. Nhưng cũng từ giây phút ấy, ông bắt đầu hành trình của một người lính. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, bến đò năm xưa nay không còn hoạt động như trước. Cây cầu mới đã nối đôi bờ sông. Thế nhưng trong ký ức của ông Trịnh Văn Khang, hình ảnh dòng sông Chu trong buổi sáng chia tay vẫn còn nguyên vẹn. Đó là nơi lưu giữ tuổi thơ, là nơi bắt đầu hành trình tuổi trẻ và cũng là nơi gửi gắm những ước mơ, khát vọng của một thế hệ thanh niên sẵn sàng lên đường vì độc lập, tự do của Tổ quốc trong những năm tháng hào hùng của thời hoa lửa.



