Người thanh niên dẫn đường giữa bom đạn
Rạng sáng ngày 2-1-1963, khi trận Ấp Bắc bắt đầu, những người dân địa phương hiểu rằng mình đang đứng trước một cuộc chiến vô cùng ác liệt.
Lê Văn Trưng khi ấy đã tham gia lực lượng tự vệ. Ông cùng những người dân địa phương làm nhiệm vụ dẫn đường, hỗ trợ bộ đội và giúp đỡ lực lượng chiến đấu.
Địch từ nhiều hướng tiến vào. Pháo binh bắn dữ dội, máy bay hoạt động trên bầu trời. Nhưng giữa tiếng bom đạn, người dân vẫn tìm cách đưa thương binh về nơi an toàn, tiếp tế cho bộ đội và giúp lực lượng cách mạng giữ trận địa.
Trưng kể rằng tàu bay của địch kéo kín bầu trời Ấp Bắc, bom pháo dội xuống liên tục. Vũ khí của ta còn hạn chế, đạn dược thiếu thốn, nhưng quân và dân vẫn bám trụ.
Đó chính là điều làm nên ý nghĩa đặc biệt của trận Ấp Bắc: một lực lượng nhỏ nhưng có sự hỗ trợ của nhân dân, biết dựa vào địa hình và quyết tâm chiến đấu.
Sau chiến tranh, mỗi khi trở lại quê hương, ông Trưng vẫn nhớ những ngày tháng ấy. Những con đường, dòng kênh và cánh đồng từng vang tiếng súng nay đã trở thành những vùng quê bình yên.
Câu chuyện được dựng lại từ hồi ức của nhân chứng Lê Văn Trưng.



