Người thanh niên dừng lại ở tuổi 17-Lý Tự Trọng
Có những câu chuyện lịch sử khi đọc qua, người ta chỉ nhớ sự kiện. Nhưng cũng có những câu chuyện khiến tim mình chùng xuống rất lâu. Với em, cuộc đời của Lý Tự Trọng là một câu chuyện như thế.
Em đã từng tự hỏi: ở tuổi mười bảy, một người có thể làm được điều gì?
Có người đang vô tư đến trường. Có người còn nép sau lưng cha mẹ. Có người vẫn chưa biết tương lai của mình sẽ ra sao.
Nhưng ở tuổi mười bảy ấy, Lý Tự Trọng đã chọn đứng về phía Tổ quốc.
Anh sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước. Lớn lên giữa cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, anh sớm hiểu thế nào là mất nước, thế nào là cảnh người dân phải sống trong áp bức và đau thương. Có lẽ cũng vì vậy mà tuổi trẻ của anh không giống những người bình thường khác. Trong khi nhiều người chọn một cuộc sống bình yên cho riêng mình, anh lại chọn con đường cách mạng — con đường biết trước sẽ đầy hiểm nguy.
Năm 1931, trong một cuộc mít tinh của thanh niên yêu nước ở Sài Gòn, để bảo vệ đồng đội và phong trào cách mạng, anh đã nổ súng chống lại mật thám Pháp. Sau đó, anh bị bắt.
Em đã lặng đi khi đọc đến những dòng viết về quãng thời gian anh bị giam giữ. Thực dân Pháp dùng đủ mọi cực hình để tra tấn một chàng trai mới mười bảy tuổi. Nhưng điều khiến chúng thất bại chính là ý chí quá đỗi kiên cường của anh. Anh không cúi đầu. Không khai báo. Không phản bội đồng đội của mình.
Người ta kể rằng tại tòa án thực dân, trước họng súng và án tử hình đang chờ phía trước, anh vẫn bình tĩnh nói:
“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”
Em nghĩ, phải yêu đất nước đến nhường nào thì một người trẻ mới có thể nói ra những lời như thế trong khoảnh khắc đối diện cái chết.
Điều khiến em day dứt nhất không phải là anh đã hy sinh, mà là anh hy sinh khi còn quá trẻ. Mười bảy tuổi — cái tuổi đẹp nhất của đời người. Cái tuổi đáng lẽ phải được sống vô tư, được mơ ước, được lớn lên trong bình yên. Nhưng anh đã dừng lại ở tuổi mười bảy để đất nước được bước tiếp.
Có lẽ vì vậy mà đến hôm nay, tên anh vẫn còn được nhắc mãi.
Không phải vì anh sống lâu.
Mà vì anh đã sống một cuộc đời quá đẹp.
Đọc câu chuyện về Lý Tự Trọng, em hiểu rằng lòng yêu nước không phải là điều gì quá xa vời. Đôi khi, nó bắt đầu từ việc sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.
Thời gian có thể làm nhiều thứ phai mờ, nhưng sẽ không thể xóa đi hình ảnh một chàng trai mười bảy tuổi đã hiên ngang bước qua nỗi sợ để giữ lấy lý tưởng của mình.
Và có lẽ, đó chính là lý do vì sao anh Lý Tự Trọng sẽ mãi sống trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam.



