Người thanh niên Hải Phòng không tiếc tuổi xuân
Ở tuổi đôi mươi, ông Lê Văn Hoàng rời quê hương lên đường nhập ngũ. Những năm tháng chiến đấu đã lấy đi một phần tuổi trẻ nhưng đem lại cho ông tình đồng đội và niềm tự hào. Trở về, ông dành phần đời còn lại cho gia đình và quê hương.
Ông Lê Văn Hoàng thường nói rằng thế hệ của ông lớn lên trong một thời đại mà câu hỏi “có đi hay không” gần như không tồn tại. Khi đất nước cần, thanh niên lên đường.
Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ngày đầu xa nhà, ông nhớ gia đình, nhớ Hải Phòng và nhớ cuộc sống bình thường trước đó.
Nhưng chỉ sau một thời gian, người lính trẻ đã quen với kỷ luật, những cuộc hành quân và nhiệm vụ chiến đấu. Điều khiến ông nhớ nhất là tình cảm giữa những người lính. Không cùng quê, không cùng hoàn cảnh nhưng họ coi nhau như anh em.
Có lần ông bị ốm giữa đường hành quân. Một đồng đội đã cõng ông đi một đoạn dài. Sau này, chính người đồng đội ấy hy sinh.
Nhiều năm trôi qua, ông vẫn không quên.
Sau chiến tranh, ông trở về quê, lập gia đình và làm việc. Những năm đầu còn khó khăn nhưng ông chưa bao giờ nghĩ mình đã mất đi tuổi trẻ. Ông cho rằng tuổi trẻ của mình đã được đặt vào một việc có ý nghĩa.
Hiện ông Hoàng là một hội viên tích cực của Hội Cựu chiến binh phường Hồng Bàng. Ông thường tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống.
Ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng mỗi thời đại có một cách đóng góp khác nhau. Thế hệ ông cầm súng bảo vệ Tổ quốc; thế hệ hôm nay cần học tập, lao động và sống có trách nhiệm để tiếp nối những gì cha anh đã gây dựng.



