Bài viết

Người thanh niên không chọn con đường của các bậc tiền bối

Trong quá trình sưu tầm những tư liệu về tuổi trẻ Nguyễn Tất Thành, tôi đặc biệt chú ý đến một điểm rất đáng suy ngẫm: Người kính trọng những bậc tiền bối yêu nước, nhưng không lựa chọn đi theo con đường của họ. Cuối thế kỉ XIX, đầu thế kỉ XX, trước cảnh nước mất, nhiều nhà yêu nước đã đứng lên tìm cách cứu nước. Có người muốn dựa vào Nhật Bản để canh tân đất nước, có người chủ trương dùng con đường cải cách để đánh thức lòng yêu nước của nhân dân. Những người như Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh đều có tấm lòng lớn đối với dân tộc.

10/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người thanh niên không chọn con đường của các bậc tiền bối

Trong quá trình sưu tầm những tư liệu về tuổi trẻ Nguyễn Tất Thành, tôi đặc biệt chú ý đến một điểm rất đáng suy ngẫm: Người kính trọng những bậc tiền bối yêu nước, nhưng không lựa chọn đi theo con đường của họ.

Cuối thế kỉ XIX, đầu thế kỉ XX, trước cảnh nước mất, nhiều nhà yêu nước đã đứng lên tìm cách cứu nước. Có người muốn dựa vào Nhật Bản để canh tân đất nước, có người chủ trương dùng con đường cải cách để đánh thức lòng yêu nước của nhân dân. Những người như Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh đều có tấm lòng lớn đối với dân tộc.

Nguyễn Tất Thành rất khâm phục tinh thần yêu nước và sự hi sinh của các bậc tiền bối. Nhưng Người không muốn chỉ lặp lại những con đường đã đi. Người tự đặt cho mình những câu hỏi: Vì sao những phong trào yêu nước trước đó chưa giành được thắng lợi? Muốn cứu nước thì phải bắt đầu từ đâu? Đâu mới là con đường có thể đem lại độc lập thật sự cho dân tộc?

Tôi nghĩ rằng chính khả năng suy nghĩ độc lập đã làm nên nét đặc biệt của người thanh niên ấy. Người biết trân trọng người đi trước nhưng không bị ràng buộc bởi những khuôn mẫu cũ. Người muốn tự mình đi ra nước ngoài, tận mắt nhìn thấy các nước khác, tìm hiểu cách họ sống và tìm một con đường mới cho dân tộc Việt Nam.

Quyết định ấy chắc chắn không hề dễ dàng. Nguyễn Tất Thành khi đó còn rất trẻ, không có tiền bạc hay địa vị. Nhưng Người có một thứ quý giá hơn tất cả: lòng yêu nước và ý chí tìm đường cứu nước.

Vì thế, năm 1911, Người quyết định rời Tổ quốc. Người xuống tàu, bắt đầu hành trình đi đến những vùng đất xa xôi. Đó không phải là một chuyến đi tìm cuộc sống riêng cho mình, mà là chuyến đi với một câu hỏi lớn trong lòng: làm thế nào để đồng bào mình được tự do, đất nước mình được độc lập?

Là một người sưu tầm lịch sử, tôi càng tìm hiểu càng thấy quyết định ấy thể hiện một bản lĩnh rất lớn. Nguyễn Tất Thành không phủ nhận những nỗ lực của các bậc tiền bối; Người kế thừa lòng yêu nước của họ, nhưng đồng thời tìm một hướng đi mới.

Từ quê hương Nghệ An, qua Huế, Phan Thiết rồi đến Sài Gòn, người thanh niên Nguyễn Tất Thành từng bước chuẩn bị cho chuyến đi lịch sử. Và khi con tàu rời bến năm 1911, một hành trình mới đã bắt đầu.

Người thanh niên ấy ra đi không phải vì muốn rời xa quê hương, mà chính vì quá yêu quê hương. Người muốn đi thật xa để tìm con đường đưa dân tộc mình đến gần hơn với độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người thanh niên không chọn con đường của các bậc tiền bối | Câu chuyện thời hoa lửa