Người thanh niên mang khát vọng độc lập – Chủ tịch Hồ Chí Minh
Có những năm tháng đã đi qua nhưng không bao giờ cũ. Có những con người dù thời gian lùi xa vẫn sống mãi trong ký ức của dân tộc. Và có những câu chuyện, mỗi lần kể lại, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập và tự do hôm nay.
Trong những câu chuyện của “thời hoa lửa” – thời kỳ mà biết bao thế hệ người Việt Nam đã dành tuổi trẻ, trí tuệ và cả cuộc đời cho Tổ quốc – có một câu chuyện đặc biệt về một người thanh niên Việt Nam đã ra đi tìm đường cứu nước. Đó là Nguyễn Tất Thành – người sau này trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Từ một người thanh niên đến hành trình tìm đường cứu nước
Ngày 5/6/1911, tại Bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành lên con tàu Amiral Latouche-Tréville, bắt đầu hành trình ra đi tìm con đường giải phóng dân tộc.
Khi ấy, Người mới 21 tuổi.
Không có trong tay một hành trang lớn lao, Người mang theo lòng yêu nước, ý chí và một câu hỏi lớn: Làm thế nào để dân tộc Việt Nam thoát khỏi ách áp bức, giành lại độc lập và để nhân dân được sống trong tự do?
Từ những chuyến đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc khác nhau để sinh sống, Nguyễn Tất Thành đã tận mắt chứng kiến cuộc sống của những người lao động và nhận ra rằng ở đâu cũng có những con người bị áp bức, bóc lột. Những trải nghiệm ấy càng hun đúc trong Người quyết tâm tìm một con đường đúng đắn cho dân tộc Việt Nam.
Năm 1919, với tên Nguyễn Ái Quốc, Người thay mặt những người Việt Nam yêu nước tại Pháp gửi tới Hội nghị Versailles bản “Yêu sách của nhân dân An Nam”, đòi các quyền tự do, dân chủ cơ bản cho nhân dân Việt Nam.
Đó là tiếng nói của một người thanh niên Việt Nam trước cộng đồng quốc tế, nhưng cũng là tiếng nói của cả một dân tộc đang khát khao độc lập, tự do.
Một tuổi trẻ dành trọn cho Tổ quốc
Hành trình của Nguyễn Ái Quốc không phải là con đường bằng phẳng. Đó là hành trình của những năm tháng xa quê hương, đối mặt với vô vàn khó khăn, thiếu thốn và hiểm nguy.
Nhưng càng khó khăn, Người càng kiên định với mục tiêu đã lựa chọn.
Năm 1920, Nguyễn Ái Quốc tiếp cận Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa của V.I. Lênin. Người tìm thấy ở đó con đường đấu tranh giải phóng dân tộc phù hợp với thực tiễn Việt Nam. Từ đây, tư tưởng và hoạt động cách mạng của Nguyễn Ái Quốc ngày càng gắn bó chặt chẽ với sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Năm 1930, Người chủ trì Hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, mở ra một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Nhìn lại chặng đường ấy, chúng ta có thể thấy một điều thật giản dị: tuổi trẻ của Bác Hồ chính là tuổi trẻ của lý tưởng, của khát vọng và của sự dấn thân.
Người đã lựa chọn một con đường mà ở đó lợi ích của bản thân luôn đặt sau lợi ích của dân tộc, nhân dân.
“Thời hoa lửa” và bài học cho tuổi trẻ hôm nay
“Thời hoa lửa” thường gợi nhớ về những năm tháng chiến tranh, về những người thanh niên khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, đó còn là câu chuyện về một thế hệ biết sống có lý tưởng, biết đặt câu hỏi về trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.
Bác Hồ từng viết:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên.”
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đất nước đã bước sang một thời kỳ mới. Chúng ta không còn phải đối mặt với chiến tranh như các thế hệ cha anh, nhưng trước mắt vẫn là những nhiệm vụ không hề nhỏ: học tập và làm chủ tri thức, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số, bảo vệ môi trường, xây dựng quê hương, giữ gìn bản sắc văn hóa và đóng góp vào sự phát triển của đất nước.
Mỗi đoàn viên, thanh niên có thể bắt đầu từ những việc rất gần gũi: học tập nghiêm túc hơn, sống có trách nhiệm hơn, biết sẻ chia với cộng đồng, dám nghĩ, dám làm và không ngại vượt qua khó khăn.
Nếu thế hệ trẻ năm xưa cống hiến tuổi xuân để giành lại độc lập cho dân tộc, thì tuổi trẻ hôm nay cần tiếp nối tinh thần ấy bằng tri thức, bản lĩnh, trách nhiệm và khát vọng dựng xây đất nước.
Viết tiếp câu chuyện của tuổi trẻ
Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước. Con tàu năm ấy đã đi vào lịch sử, nhưng hành trình của người thanh niên ấy vẫn còn để lại một thông điệp sâu sắc cho các thế hệ hôm nay:
Tuổi trẻ đẹp nhất khi có một lý tưởng để theo đuổi và một mục tiêu để cống hiến.
“Câu chuyện thời hoa lửa” về Bác Hồ không chỉ là câu chuyện của quá khứ. Đó còn là lời nhắc nhở đối với mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay về trách nhiệm của mình trước Tổ quốc.
Mỗi thời đại có một “sứ mệnh” riêng. Nếu thế hệ cha anh đã viết nên những trang sử bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh, thì thế hệ trẻ hôm nay hãy viết tiếp những trang mới bằng tri thức, sáng tạo, nhiệt huyết và tinh thần phụng sự cộng đồng.
Để mỗi mùa thanh xuân đi qua không chỉ là những năm tháng đẹp đẽ của tuổi trẻ, mà còn là những năm tháng có ích cho quê hương, đất nước và cho chính tương lai của chúng ta.
Tuổi trẻ hôm nay – tiếp bước cha anh, sống đẹp, sống có lý tưởng và cùng nhau viết tiếp những câu chuyện đẹp của thời đại mình.



