Người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước
Năm 1911, Nguyễn Tất Thành ra nước ngoài tìm đường cứu nước; quá trình hoạt động quốc tế sau đó dẫn ông đến việc lựa chọn con đường cách mạng vô sản.
Ngày 5/6/1911, Nguyễn Tất Thành rời Sài Gòn trên tàu Amiral Latouche Tréville, bắt đầu hành trình tìm con đường giải phóng dân tộc.
Ngày 19 tháng 5 năm 1890, Nguyễn Sinh Cung, sau này là Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh, sinh tại làng Hoàng Trù, Nghệ An. Ông lớn lên trong một gia đình nhà Nho có truyền thống yêu nước. Những biến động của đất nước cuối thế kỷ XIX và đầu thế kỷ XX khiến ông sớm suy nghĩ về vấn đề độc lập dân tộc. Trước ông đã có nhiều phong trào yêu nước và nhiều sĩ phu tìm cách cứu nước, nhưng chưa đạt được mục tiêu. Năm 1911, Nguyễn Tất Thành quyết định ra nước ngoài tìm hiểu thế giới và tìm một con đường mới cho dân tộc. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại cảng Sài Gòn, ông lên tàu Amiral Latouche Tréville với tên Văn Ba, bắt đầu hành trình kéo dài nhiều năm. Trong thời gian ở nước ngoài, ông đã đi qua nhiều quốc gia và làm nhiều công việc khác nhau để sinh sống, đồng thời quan sát xã hội và tìm hiểu những vấn đề liên quan đến thuộc địa và các phong trào đấu tranh. Quá trình ấy giúp ông nhận thức sâu sắc hơn về tình trạng của các dân tộc thuộc địa. Năm 1919, Nguyễn Ái Quốc gửi bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” tới Hội nghị Versailles, yêu cầu các quyền tự do và quyền bình đẳng cho nhân dân Việt Nam. Năm 1920, ông tiếp cận Luận cương của V.I. Lenin về vấn đề dân tộc và thuộc địa, từ đó xác định con đường cách mạng vô sản. Những năm tiếp theo, Nguyễn Ái Quốc hoạt động tích cực trong phong trào cách mạng quốc tế, đồng thời chuẩn bị về tư tưởng, chính trị và tổ chức cho phong trào cách mạng Việt Nam. Năm 1930, ông tham gia thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Hành trình bắt đầu từ một thanh niên rời quê hương năm 1911 vì khát vọng cứu nước đã trở thành một quá trình tìm kiếm, học hỏi và lựa chọn đường lối cách mạng kéo dài gần hai thập kỷ.



